Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

Singapore xây sòng bạc đắt tiền nhất hành tinh


CHÂU Á -
Bài đăng : Thứ ba 06 Tháng Bẩy 2010 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 06 Tháng Bẩy 2010
Singapore xây sòng bạc đắt tiền nhất hành tinh
Tuấn Thảo

Sau gần hai thế kỷ cấm đoán, cuối cùng chính quyền Singapore đã lao vào cuộc chạy đua trong lãnh vực kinh doanh sòng bạc. Cuối tháng 6, đảo quốc Sư tử vừa khai trương một quần thể giải trí bao gồm một casino khổng lồ, công viên tái tạo và khách sạn hạng sang. Chi phí xây cất lên đến 5,7 tỷ đôla.

Đây không phải là lần đầu tiên Singapore khai trương sòng bạc. Cách đây 5 năm, nước này đã cho xây cất casino đầu tiên trên hòn đảo nhân tạo Sentosa, với phí tổn thực hiện xấp xỉ 4 tỷ rưỡi đôla. Lần này, Singapore nhắm tới một mục tiêu cao hơn nữa khi hợp tác với tập đoàn giải trí Las Vegas Sands Corporations để hoàn tất sòng bạc sang trọng và đắt tiền nhất thế giới.

Quần thể Marina Bay Sands này bao gồm 3 toà nhà cao ốc, mỗi toà có đến 55 tầng. Ở trên nóc là Skypark một công viên lộ thiên trồng hoa, lợp cây xanh và có nhiều hồ tắm. Ở phía dưới là một trung tâm thương mại cộng thêm một khách sạn 5 sao với hơn 2500 phòng. Còn sòng bạc thì cao trên 4 tầng lầu với hơn 600 bàn chơi bài, hàng loạt máy chơi jackpot và màn hình chơi poker điện tử. Bên cạnh đó còn có hàng lọat nhà hàng và quán bar, cộng thêm một viện bảo tàng và hai sân khấu lớn dành cho các vở ca nhạc kịch. Bạn hãy thử đoán xem vở kịch nào đã được chọn để biểu diễn trong ngày khai trương ? Đó là vở The Lion King : Vua sư tử đặt chân đến đảo quốc Sư tử.

Theo ông Sheldon G. Andelson , chủ tịch tập đoàn Las Vegas Sands Corporations, lần đầu tiên Singapore xây sòng bạc theo mô hình của thành phố Las Vegas. Tại Châu Á, Macao và Nhật Bản đều có casino nhưng với một hình thức khác hẳn với Hoa K ỳ. Ông cho rằng, một quần thể giải trí như vậy sẽ bắt đầu kiếm lời sau 5 năm trở đi, và Singapore là một vùng đất đầy tiềm năng, vì có thể dựa vào đó để phát triển thêm ngành du lịch.

Singapore nuôi tham vọng trở thành Monte Carlo của châu Á

Cũng cần biết rằng trong năm qua, Singapore đã thu hút 10 triệu du khách, thu về 8,7 tỷ đôla. Khi xây thêm các quần thể giải trí, nước này đặt mục tiêu lôi cuốn 17 triệu du khách từ đây cho đến 2015, tức là trong 5 năm nữa. Nếu mô hình thiết kế casino của Singapore gợi hứng từ Mỹ, thì ngược lại đảo quốc Sư tử bắt chước Macao, khi nhắm vào đối tượng khách hàng Châu Á. Để so sánh, thị trường Macao tuy nhỏ nhưng lại hái ra 14 tỷ rưỡi đôla, tức là bằng một nửa doanh thu các sòng bạc trên toàn nước Mỹ.

Theo bản nghiên cứu gần đây của hội chợ Global Gaming Expo Asia chuyên về ngành kinh doanh casino, đối với các hòn đảo và quốc gia tí hon, ngành này có thể hái ra nhiều tiền hơn cả ngành du lịch. Trong trường hợp của Macao, thì doanh thu nhờ sòng bạc (14,5 tỷ đôla) cao gần gấp 7 lần ngành phục vụ du khách (2,1 tỷ đôla).
Ý thức được điều này, chính quyền Singapore không còn xem cờ bạc là một điều cấm kỵ, khi bỏ lệnh cấm xây casino, vốn có hiệu lực trong vòng 180 năm. Nhưng đảo quốc Sư tử vẫn muốn bảo vệ hình ảnh của mình, một thành phố an toàn và có tỷ lệ phạm pháp thuộc hàng thấp nhất thế giới. Trên văn bản và trong cách tiếp cận với giới quảng cáo truyền thông, đảo quốc Sư tử không xây cất sòng bạc mà chỉ dựng lên ‘‘quần thể giải trí’’.

Singapore không muốn bị gán cho danh hiệu Sin City (Thành phố tội lỗi) như trường hợp của Las Vegas, mà lại tập trung nỗ lực đánh bóng thương hiệu của mình để thu hút tầng lớp khách hàng thượng lưu, giàu có và sang trọng. Tuy không nói thẳng ra, nhưng Singapore nuôi tham vọng vượt qua mặt Macao, khét tiếng ăn chơi nhưng cũng lắm bê bối. Về mặt kinh doanh sòng bạc, nước này muốn trở thành một Monte Carlo của Châu Á, cộng thêm ngành du lịch 5 sao, ngang tầm với Dubai.

source
RFI Vietnamese

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

Scientists Admit Chemtrails Are Creating Artificial Clouds


Scientists Admit Chemtrails Are Creating Artificial Clouds
Mainstream science accepts that trails from jet aircraft are lingering for hours, but claims it is a natural phenomenon
Paul Joseph Watson
Prison Planet.com
Friday, July 2, 2010
Scientists now admit that emissions from aircraft are forming artificial clouds that block out the sun, precisely what geoengineering advocates like top eugenicist and White House science advisor John P. Holdren have called for, but the article tries to insinuate that the effect is caused by natural “vapours,” when in reality it can be attributed to chemtrails that contain substances harmful to humans.
------------ --------- --------- --------- --------- --------- --------- --------- --------- --------- ----
TURN ON, TUNE IN, WAKE UP. Join the community at Prison Planet.tv! Click here to subscribe.
source

[infowarsnews] Scientists Admit Chemtrails Are Creating Artificial Clouds

Saturday, July 3, 2010 5:53 AM
From:

Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010

Deepwater Horizon Managers Knew About Oil Rig Problem Before Explosion


[infowarsnews] Attorney: Deepwater Horizon Managers Knew About Oil Rig Problem Before Explosion

Wednesday, June 9, 2010 7:34 PM
From:
Add sender to Contacts
Attorney: Deepwater Horizon Managers Knew About Oil Rig Problem Before Explosion
"The rig's on fire! I told you this was gonna happen"
Paul Joseph Watson
Prison Planet.com
Wednesday, June 9, 2010
Top Houston attorney Tony Buzbee says he has new evidence which indicates that Deepwater Horizon’s managers knew that the BP oil rig had major problems before its explosion on April 20, citing the eyewitness account of a crew member who rescued burning workers on the rig of a conversation between Deepwater Horizon installation manager Jimmy Harrell and someone in Houston. According to the witness, Harrell was screaming, “Are you fucking happy? Are you fucking happy? The rig’s on fire! I told you this was gonna happen.”
------------ --------- --------- --------- --------- --------- --------- --------- --------- --------- ---------
TURN ON, TUNE IN, WAKE UP. Join the community at Prison Planet.tv! Click here to subscribe.

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Trung Quốc: Đập Tam Hiệp đẩy dân vào sợ hãi, hiểm nguy




1
Photo
null
Trung Quốc: Đập Tam Hiệp đẩy dân vào sợ hãi, hiểm nguy
,

Đập Tam Hiệp quá lớn, quá rộng và không còn thứ gì có thể đứng vững trên đường đi của nó. Không các thành phố cổ của thung lũng Dương Tử, không di tích của hàng ngàn năm lịch sử. Không những vùng đất nông nghiệp phì nhiêu, không làng mạc, không chùa chiền đền đài dọc hai bờ sông uốn lượn duyên dáng.

Lời than van, chỉ trích, khuyến cáo của các nhà học và hơn một triệu người dân phải rời khỏi mảnh đất tổ tiên để lại chỉ rơi vào hư không.

Khi mực nước dâng cao hàng trăm mét vào năm ngoái, nhấn chìm mọi thứ, con đập là biểu tượng thắng lợi của các kỹ sư thuỷ lợi hàng đầu của Trung Quốc.

Đập Tam Hiệp (Ảnh chinahighlights)
Nước chảy qua các cửa xả của công trình thủy điện Tam Hiệp.
Ảnh: China Highlights

6 tháng qua, có không ít “điềm gở” xảy ra từ con đập trên hồ chứa hơn 600km với Trùng Khánh. Một số cơn địa chấn khác thường, quy mô nhỏ đã được ghi nhận tại các trạm đo đạc và thông báo trên những phương tiện truyền thông của Trung Quốc.

Những con đường với các vết nứt bí ẩn, vết nứt còn xuất hiện ở các toà nhà trường học, cư dân tại nhiều thị trấn mới xây hay các khu làng dọc theo bờ sông.

Chính quyền địa phương giờ đây cho biết, 300.000 người sẽ phải di chuyển vì một con đường 1,4m cho đập. Hơn 50.000 người dân đã tự mình rời đi để tránh những vấn đề địa chất chưa từng được dự báo khi người ta tiến hành xây dựng đập Tam Hiệp.

Nếu dùng thuyền đi dọc theo bờ sông, sẽ nhìn thấy rõ bức tranh của những trận lở đất, có trận yếu, trận mạnh, và nhuộm nước Dương Tử bằng màu của khoáng chất hay trầm tích.

Tại huyện Ba Động (mất khoảng nửa ngày qua Tam Hiệp), người dân lo lắng khi cảm giác về “điềm gở”. Hơn 3.000 trẻ em tham dự trường học ở mỗi ngày tại một toà nhà cũ kỹ mà các quan chức biết rõ nguy cơ sập đổ bất cứ lúc nào. Không ai đưa họ tới nơi khác, vì thiếu ngân quỹ.

Sân chơi đầy những vết nứt bí ẩn, một vết rạn sâu tới sát các lớp học. “Chính quyền nhất trí rằng chúng tôi sẽ phải rời đi”, một giáo viên lo lắng nói. “Nhưng tất cả mới chỉ ở lời nói”.

Ngoài lớp học đầy nguy cơ trên, còn có toà nhà của những công nhân thất nghiệp đang sinh sống cũng đầy vết rạn nứt. “Nhà của tôi giống như một ao cá mỗi khi trời mưa”, bà Vương, 72 tuổi nói. “Tôi không lo cho mình vì tôi đã già, nhưng lo cho cháu tôi, nó mới 10 tuổi và sống ở đây”.

Ba Động là một trong rất nhiều nơi có đất và nước “tương tác” với nhau theo dự đoán của số ít nhà khoa học trước khi công trình đập được xây dựng. Tuần trước, một phương tiện truyền thông của nhà nước đã thừa nhận, khu vực Tam Hiệp đang đối mặt với tình hình “dữ dội”. Các quan chức ghi lại được 97 trận lở đất chỉ riêng trong năm nay. Họ lo lắng về sự gia tăng hoạt động địa chấn.

Khi nước dâng, nó sẽ thấm vào các vết nứt, làm rộng thêm những kẽ hở, làm nhão đất hai bên bờ sông, và cuối cùng cuốn đi đất đá. Lở đất làm suy yếu địa chất trong khu vực, và dần dần tạo ra những cơn địa chấn.

Một ví dụ sửng sốt nhất có thể chứng kiến ngay trên sông là tại một điểm neo đậu thuyền tam bản của Trung Quốc. Hàng trăm công nhân di cư sống trong những cửa hiệu và những ngôi nhà nhỏ bỏ hoang dọc theo “nơi một bước lên tới trời cao” - chỉ một cầu thang đá mà công nhân vẫn chống thuyền, có những vết nứt lớn ở phần dốc. “Những người chủ thực sự đã ra đi vì họ sợ hãi, chúng tôi thuê lại nơi này với giá 10 nhân dân tệ/đêm để ngủ”, một người bán nước nói.

Gần đó, có hai toà nhà hoàn toàn bị bỏ không với dòng chữ cảnh báo: “Nguy hiểm, không được ở”.

Con đập được xây dựng với chi phí hơn 15 tỉ bảng, với mục tiêu kiểm soát lũ lụt, đảm bảo tưới tiêu và sản sinh ra hàng triệu kw điện với giá rẻ là thứ năng lượng sạch. Nhưng thực tế không phải như vậy.

Tại Nghi Xương, thành phố gần đập Tam Hiệp nhất, người dân rửa xe của mình trong nước, và mùi hôi thối bốc lên khắp nơi. “Nước không hề sạch", một người chở phà trên hồ chứa nói. “Tôi ở đây hơn 30 năm. Trước đây, dòng sông luôn luôn chảy, nó cuốn đi mọi thứ bẩn thỉu. Giờ đây, nó trở thành một chiếc hồ tù đọng, mọi rác rưởi chìm xuống đáy”.

Trước đây, dòng sông mang dáng vẻ thanh bình kỳ lạ, và những gì thấy ở Trùng Khánh bây giờ, là môt con sông ô nhiễm, xám xịt và tù đọng.

Quan chức Trung Quốc từng bác bỏ khi xảy ra những trận lở đất đầu tiên là do tác động của dự án đập khổng lồ. Bây giờ, họ không như thế. Tổng cộng 9.324 điểm có nguy cơ đã được nhận dạng. Các nhà địa chất đã phát hiện ra khoảng 700 điểm chỉ trong một thị trấn ở bờ phía bắc. Theo họ, lở đất sẽ tiếp tục diễn ra.

Những tổn thất sẽ khiến Trung Quốc phải chi hơn 5 bảng Anh để giải quyết. Chính quyền địa phương nhấn mạnh sẽ giảm ô nhiễm không khí và lượng khí thải nhà kính, bằng việc xây dựng 50 nhà máy xử lý nước thải để làm sạch hồ chứa.

Tuy nhiên, cả những nhà hoạch định chính sách lẫn giới khoa học đều bối rối vì con đập đã thất bại trong sứ mệnh giảm hạn hán ở các tỉnh Hồ Bắc, Hồ Nam, và Giang Tây ở khu vực hạ nguồn Dương Tử.

Có những điều hay và dở về con đập này”, Hoàng Lộ, 64 tuổi, một người bán hàng lưu động dọc theo con sông nói. “Nhưng những người già cả chúng tôi mất rất nhiều, nào ký ức, bạn bè, văn hóa. Giờ đây, tôi chỉ có thể nhìn thấy những điều xưa cũ trong giấc mơ”.

Siêu dự án và những cái giá phải trả

Xây đập ngăn nước trên sông Dương Tử là một trong những giấc mơ của Tôn Dật Tiên - người cha khai sáng ra nước Trung Quốc hiện đại. Chủ tịch Mao Trạch Đông đã ra lệnh tiến hành những nhát đào đầu tiên. Cả hai ông đều nhìn nhận đập nước là một cách để kiểm soát các trận lũ tàn phá dọc hạ lưu sông Dương Tử và tạo ra một cột trụ cho lưới điện quốc gia.

Đập Tam Hiệp có khả năng tạo ra 18.000 megawatt điện. Tuy nhiên, trong quá trình xây dựng đập, 1.350 làng bị nước nhấn chìm và 1,3 triệu người buộc phải di dời nhà cửa.

Đập Tam Hiệp không chỉ là dự án thủy điện lớn nhất mà còn đắt đỏ nhất từng được thực hiện trên thế giới. Khi dự án được thông qua vào năm 1992, chi phí cho nó đã ước tính vào khoảng 57 tỉ Nhân dân tệ (8,3 tỉ USD). Trong khi xây dựng, Chính phủ Trung Quốc ước tính chi phí của dự án tăng lên 27 tỉ USD.

Theo Asian Times

  • Thái An (Theo timesonline)

  • source
  • http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/201006/Trung-Quoc-Dap-Tam-Hiep-day-dan-vao-so-hai-hiem-nguy-914341/

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

Dầu tràn ở Vịnh Mexico - thảm họa tồi tệ nhất


Cập nhật: 16:08 GMT - thứ hai, 31 tháng 5, 2010


Tổng thống Obama đã tới thăm khu bị ảnh hưởng bởi dầu tràn hôm Thứ Sáu, 28/5

Vụ tràn dầu ở Vịnh Mexico là thảm họa môi trường khủng khiếp nhất mà Hoa Kỳ từng phải đối phó, một quan chức cao cấp của Hoa Kỳ tuyên bố.

Chuyên gia tư vấn năng lượng của Nhà Trắng, Carol Browner cũng nói Mỹ đã "chuẩn bị cho tình huống xấu nhất" rằng nguồn dầu loang có thể không bịt lại được cho tới tháng Tám.

BP đang thử một chiến thuật mới sau khi cố gắng bịt miệng giếng dầu mới nhất không thành công.

Tuy nhiên họ nói không có gì đảm bảo biện pháp mới sẽ thành công.

Tổng Giám đốc của BP Doug Suttles nói ngay cả khi biện pháp mới thành công, nó sẽ chỉ giảm được đa số lượng dầu tràn chứ không phải là toàn bộ.

Ít nhất gần 80 triệu lít dầu đã tràn vào Vịnh Mexico ảnh hưởng tới hơn 110 km bờ biển Louisiana.

Mười một công nhân đã thiệt mạng khi giàn khoan dầu Deepwater Horizon bị nổ và chìm cách đây gần sáu tuần.

Cắt ống

Bà Browner nói với chương trình Meet The Press của Kênh Truyền hình NBC: "Lượng dầu đổ vào Vịnh Mexico lớn hơn so với bất kỳ lần nào trước đây."

Bà nói bà hy vọng kế hoạch lấp nguồn tràn dầu mới nhất sẽ đạt hiệu quả nhưng nói đó chỉ là biện pháp tạm thời và chỉ có giếng xả dầu hiện đang được khoan mới có thể là giải pháp lâu dài.

Đây là điều thật đáng giận và nản lòng và chúng ta sẽ không ngưng nghỉ cho tới khi kiểm soát được dầu tràn.

Tổng thống Barack Obama nói sau khi cố gắng mới nhất của BP thất bại

Tuy nhiên người ta sẽ phải mất ít nhất hai tháng để hoàn thành giếng xả dầu.

Bà Browner nói BP cũng đã được yêu cầu phải đào thêm giếng xả dầu thứ hai phòng trường hợp giếng đầu tiên không hoạt động.

Trong lúc đó BP đang dùng người máy để cắt ống dầu vỡ để nối với một ống khác nhằm hút được lượng dầu đang tràn ra.

Họ sẽ phải mất bốn ngày mới chuẩn bị xong cho hoạt động này.

BP cũng nói họ chưa bao giờ tiến hành hoạt động này ở độ sâu hơn 1,5km và "việc triển khai thành công hệ thống kiểm soát này không chắc chắn".

'Nạn nhân'

Phát biểu trên truyền hình Hoa Kỳ trong ngày Chủ Nhật, giám đốc điều hành của BP, Robert Dudley hứa công ty sẽ rút kinh nghiệm từ những cố gắng bất thành và sẽ tiếp tục cố gắng.

Ông nói cuối tuần này công ty sẽ biết kế hoạch mới nhất có thành công không.

Cho tới giờ BP đã bỏ ra hơn 940 triệu đô la Mỹ để nhằm giới hạn mức ảnh hưởng của thảm họa.

Tổng thống Obama trước đó đã bày tỏ sự bực tức sau khi cố gắng mới nhất dùng bùn nặng và phế liệu để chặn vết tràn dầu bất thành.

"Đây là điều thật đáng giận và nản lòng và chúng ta sẽ không ngưng nghỉ cho tới khi kiểm soát được dầu tràn, cho tới khi nước biển và bờ biển được làm sạch và cho tới khi người dân, những người trở thành nạn nhân một cách không công bằng do thảm họa nhân tạo này được đền bù xứng đáng".

Ông Obama đã tới thăm vùng bị ảnh hưởng hôm Thứ Sáu và nói ông sẽ tăng gấp ba số nhân công để kiểm soát và dọn dẹp dầu loang.


source
BBC Vietnamese

Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2010

“Hạ nguồn sẽ mất 41 tỉ mét khối nước”“Hạ nguồn sẽ mất 41 tỉ mét khối nước


“Hạ nguồn sẽ mất 41 tỉ mét khối nước” vì các công trình thủy điện Trung Cộng
Cập nhật lúc 1:38:29 AM - 12/05/2010

HonDa690033.jpg


Xe honda đã được chế biến cho các tỉnh ven sông Hậu, với ống bô đưa lên cao, để dùng trong mùa lũ thất thường – ảnh: Thomas Trương/Viễn Đông.


Thanh Phong/Viễn Đông (thực hiện)


LITTLE SAIGON - Dòng sông Mekong có ảnh hưởng vô cùng quan trọng đối với các quốc gia mà nó chảy qua, trong đó có Việt Nam. Gần đây nhà cầm quyền Trung Cộng cho xây nhiều đập thủy điện trên thượng nguồn sông Mekong, không những làm thiệt hại về nguồn lợi thủy sản mà có nguy cơ làm mực nước sông Cửu Long cạn dần, đe dọa vùng đồng bằng Hậu giang, một vựa lúa nuôi sống cả nước và hàng năm xuất cảng một khối lượng gạo rất đáng kể. Để tìm hiểu về vấn đề quan trọng, sinh tử này, chúng tôi đã phỏng vấn kỹ sư Phạm Phan Long, một nhà khoa học và một trong những sánh lập viên của Viet Ecology Foundation. Ông đã dành nhiều thì giờ nghiên cứu về sông Mekong và hôm 8 tháng 5 vừa qua, ông đã trả lời cuộc phỏng vấn của Viễn Đông như sau.


Viễn Đông: Kính chào kỹ sư Phạm Phan Long, xin ông vui lòng lược qua vài nét về địa dư của sông Mekong?

Ô. Phạm Phan Long: Sông Mekong là dòng sông quốc tế dài 4800 km phát nguồn từ vùng Thanh Hải, Tây Tạng, chảy qua Trung Quốc, Miến Điện, Lào, Thái, Cam Bốt và Việt Nam ra Biển Đông. Lưu vực sông Mekong rộng 795,000 km2 và lưu lượng ra biển trung bình 15,000 m3/giây, 775 tỉ m3/năm -thứ tám trên thế giới. Nước Mekong chảy về hạ nguồn từ 2,000 m3/giây vào mùa hạn và tăng lên 50,000 m3/giây vào mùa lũ (tăng 25 lần và Tonle Sap tăng 50 lần).


Viễn Đông: Thưa ông, tại sao có tên Mekong và tại sao có tên Cửu Long. Dùng tên nào cho chính xác?

Ô. Phạm Phan Long: Sông Mekong là nguồn sống cưu mang 70 triệu cư dân trong đó có đến 70 sắc tộc nên Mekong mang nhiều tên khác nhau tùy theo dân cư từng vùng: Trên thượng nguồn, người Tây Tạng gọi Mekong là Dzu Chu (River of Rocks), Trung Quốc gọi là Lancang Jiang (Cuồng Nộ), người Thái gọi là Mae Nam Khong (sông Mẹ), và người Việt gọi là sông Cửu Long.

Sông Mekong được tạo hóa ban cho 1.500 –1.700 giống cá, và nhiều sinh vật hoa màu. Về sự phong phú đa dạng sinh thái, sông Mekong chỉ đứng sau sông Amazon mà thôi. Tạo hóa ban cho Mekong một hồ chứa thiên nhiên hoàn hảo; đó là Biển Hồ Tonle Sap. Đây là kho tàng vô giá và một phép lành cho dân cư Cam Bốt và ĐBSCL. Biển Hồ vừa là vựa cá cho dân Cam Bốt, vừa là khiên chắn lũ và hồ nước cho cả trăm ngàn tấn cá sinh sản cho dân Cam Bốt và Việt Nam thu hoạch tại hạ nguồn.
Dân tộc Thái và Lào tin vào thần thọai thần Naga đã sống tại dòng Mekong, sau khi tĩnh tâm, thần Naga đã nhả ra hồng cầu, to như quả trứng, bay từ mặt sông lên trời. Truyền thuyết này đã được dân chúng làm thành lễ hội truyền thống của họ. Người Cam Bốt còn tin rằng họ chính là con cháu của Công chúa con gái thần Naga sinh ra. Do đó, sông Mekong còn có ý nghĩa văn hóa và linh thiêng đối với cư dân lưu vực.

Mekong là bát cơm, đĩa cá, lợi tức, kế sinh nhai và nguồn sống còn của 70 triệu người đa số là nông ngư dân. Nguồn sống này vẫn có từ ngàn năm nhưng nay đang trên đà suy thoái, bị tàn phá nặng nề phần lớn bởi con người đã và đang khai thác vô trách nhiệm, thêm vào thiên tai và biến đổi khí hậu toàn cầu.


SatLo_3.jpg


Đất sạt lở ở huyện Tân Châu, An Giang – ảnh: Thomas Trương/Viễn Đông.


Viễn Đông: Xin ông cho biết ảnh hưởng của sông Mekong trong lưu vực?

Ô. Phạm Phan Long: Sông Mekong có ba ảnh hưởng lớn trong lưu vực là Phù sa, Ngư nghiệp, và Nông Nghiệp.

Về phù sa: Sông Mekong mang một trọng tải phù sa xuống hạ nguồn và ra cửa biển. Theo nghiên cứu năm 2006 của TS Avijit Gupta, Đại học Leeds, sông Lancang-Vân Nam đổ vào Mekong 80 triệu tấn phù sa hay 50% của tổng số 150-170 triệu tấn phù sa về hạ nguồn. Nguồn phù sa này là nguồn chất dinh dưỡng thiên nhiên cho ngư sản và phân bón cho hoa màu nông nghiệp hạ nguồn. Phù sa này còn là nguồn bồi đắp thiết yếu cho duyên hải Nam Việt và dinh dường cho sinh vật ở đó.
Về ngư nghiệp: Lưu vực sông Mekong sản xuất được 1,5 triệu tấn ngư sản hàng năm, số ngư sản này là 80% nguồn chất đạm cho 70 triệu dân cư lưu vực. Giá trị ngư sản của Mekong ước tính là 2 - 3 tỉ Mỹ kim hàng năm.

Mekong còn là nơi trú ẩn, sinh tồn của nhiều loài cá hiếm quý gần tuyệt chủng như loài cá hô Pangasianodon gigas (giant cat fish mà người Thái gọi là Pla Buk), cá heo Irrawaddy và hàng trăm giống di ngư - migratory fish - bơi xuống hạ nguồn để trưởng thành và rồi lớn lên trở ngược lại thượng nguồn để đẻ trứng theo một chu trình thiên nhiên của chúng.

Về nông nghiệp: Tổng số gạo sản xuất từ ba nước Việt Nam, Thái Lan và Cam Bốt tương đương với 10% tổng số lượng gạo xuất cảng trên của thế giới. Việt Nam đã xuất cảng 4,6 triệu tấn trong bảy tháng đầu và dự trù xuất cảng đến 6 triệu tấn gạo (2,7 tỉ Mỹ kim) trong năm 2009. Số lúa gạo này là nhờ phần lớn vào ĐBSCL, phù sa màu mỡ và nước sông cung cấp cung cấp từ thượng nguồn.


Viễn Đông: Thưa ông, gần đây hiện tượng nước tại Biển Hồ Campuchia cũng như tại sông Tiền, sông Hậu cạn dần, nguyên do từ đâu?

Ô. Phạm Phan Long: Hạn hán trong mùa khô năm nay là do nhiều nguyên nhân nhưng hai nguyên chân chính là vì mưa xuống ít hơn khắp lưu vực mà lý do khắc nghiệt chính là vì Trung Quốc đã hãm nước tại thượng nguồn Mekong, nâng hồ Tiểu Loan chuẩn bị họat động năm 2011. Thất thoát nước vì các hồ thủy điện Trung Quốc (TQ) không hề đề cập đến và cả Mekong River Commission (MRC) rất tránh né; hồ Tiểu Loan chẳng hạn, sẽ chiếm đoạt ngay 15 tỉ mét khối nước, sắp hoạt động. Nếu chỉ giữ lại nửa lưu lượng Lan Thương lại tại hồ này, TS Tyson Roberts đã ước tính phải mất ít nhất 10 năm. Trong thời gian này TQ không thể có dư nước để gởi về cho hạ nguồn vào mùa hạn như hứa hẹn.

Những năm tới sẽ còn ghê gớm hơn, hạ nguồn sẽ còn mất thêm 22 tỉ mét khối nữa cho Trung Quốc đầy hồ Noushadu (Nọa Trát Độ) dự trù sẽ hoàn tất vào năm 2014. Hạ nguồn sẽ mất tổng cộng và ít nhất là 41 tỉ mét khối cho 8 hồ chứa Vân Nam, tương đương 2/3 số nước hàng năm Vân Nam vẫn chảy xuống hạ nguồn.


MeKong4675.jpg


Nước cạn, cá ở biển Hồ Campuchia cũng bị bắt sạch – ảnh: Thomas Trương/Viễn Đông.


Viễn Đông: Như vậy tác động do những nhà máy thủy điện Trung Cộng ảnh hưởng như thế nào?

Ô. Phạm Phan Long: Nguy hại từ thủy điện dường như trút xuống hoàn toàn trên dân cư lưu vực, so với giới đầu tư, kỹ nghệ và thành phố, nông ngư dân là thành phần đông nhất 80% nhưng ít được hưởng lợi nhất. Họ chưa chắc sẽ được điện về thắp sáng thôn làng; họ không có quyền quyết định về các dự án ấy, họ lại không có hậu thuẫn chính trị để tự vệ. An toàn thực phẩm, kế sinh nhai và tài nguyên còn lại cho các thế hệ tương lai của họ đều là những điều bất khả nhân nhượng đã dần dần bị hy sinh mà không thể cứu vãn được. Dân cư Mekong phải lên tiếng bảo vệ phần còn lại.

Hiểm họa và suy thoái đã xảy ra trên khắp lưu vực sông Mekong, tuy đã tiên đoán trước và cảnh báo, khoa học đã mất 10 năm từ khi thủy điện Vân Nam bắt đầu hoạt động mới có được những dữ kiện xác quyết về sự suy thoái rất đáng biết như sau:

1. Thay đổi chế độ thủy hệ: Lưu lượng sông vào mùa lũ sẽ giảm và mùa hạn sẽ tăng chỉ là hứa hẹn không có cam kết của Trung Quốc và khối đầu tư thủy điện. Trên thực tế công suất điện năng từ các nhà máy thượng nguồn sẽ là yếu tố quyết định lưu lượng nước được cho thả xuống hạ nguồn. Nước Mekong thực tế đã giảm xuống vào mùa hạn. Theo tường trình năm 2004 của SEARIN (Southeast Asia River International Network), sau khi Manwan xây xong lưu lượng giảm 25%. Theo tường trình 2006 của X. X. Lu và R. Y. Siew thuộc trường Đại Học Quốc Gia Singapore, lưu lượng tối thiểu tại Chiang Saen đã giảm nhanh vào năm 1990 đến 2005 chỉ còn 50%. Hệ quả tất yếu là muối sẽ xâm nhập sâu hơn vào thềm lục địa ĐBSCL gây thất thoát thu hoạch nông nghiệp.

2. Thất thu ngư nghiệp: Diện tích vùng lụt hàng năm sẽ giảm và trực tiếp gây thiệt hại cho ngư nghiệp. Mặt hồ Tonle Sap, theo mùa lan rộng lên gấp 6 lần từ 2.000 km2 tới 14.000-18.000 km2 từ hạn sang lũ. Tonle Sap mất đi có thể 50% diện tích vùng lụt; thời gian lụt sẽ rút ngắn đi. Cá sẽ mất đi nơi sinh sản và không đủ có nhiều thì giờ tăng trưởng và do đó tiềm năng sản suất ngư sản sẽ phải giảm nặng hơn diện tích. Theo tài liệu MRC, cá hô (cá bông lau khổng lồ) bắt được ở cao điểm là 61 con năm 1988 đến năm 2002 không thấy và nay rất hiếm, gần như tuyệt chủng. Sau khi Trung Quốc cho chất nổ phá cù lao đảo mở gềnh thác trên Lancang năm 2002, Thái Lan báo cáo mất 50% ngư sản tại Chang Rai trong thời gian 2001-2004. Nếu Trung Quốc hoàn thành hết 8 đập Vân Nam sẽ có khả năng giữ lại 50% nước sông Lancang thì hậu quả sẽ nặng nề hơn thế nữa.

3. Thất thoát phù sa: Sông Lancang Trung Quốc vốn cung cấp khoảng 74 triệu tấn phù sa vào 1962-1992 nhưng đến 1993-2000 chỉ còn 34 triệu tấn phù sa xuống được Chiang Saen Mekong. TS Matti Kummu (đại học Helsinki University, Phần Lan) tường trình tương tự ở Chiang Saen, Luang Prabang và Pakse năm 2006 và cho biết đập Jinghong chặn 90% và đập Manwan chặn 68% phù sa Vân Nam không cho chảy xuống dòng Mekong nữa.

4. Sạt lở ven sông: Hiện tượng mất phù sa làm nước sông “đói” sói mòn ven bờ đề đòi lại phù sa, gây sạt lở, lấn vào thôn ấp ven sông nơi đa số cư dân sinh sống. GS. TS. Des Walling, chủ tịch World Association for Sediment and Erosion Research, tường trình về nồng độ và trọng tải phù sa tại Chiang Saen Mekong cho thấy sút giảm đột ngột 1996-1999 và mất rất rõ 50% vào năm 2004.

5. Biển lấn vào duyên hải: Tạ Thị Kim Oanh và TS Nguyễn Văn Lập (Viện Khoa Học và Công Nghệ) đã ghi nhận vận tốc đất bồi tại Cà Mau năm 1996 đã mất từ 3.189 xuống 1.401 hecta/năm; Bến Tre từ năm 1987 đã giảm mất từ 2.913 xuống 1.281 hecta/năm. Cà Mau đang lùi dần cho biển lấn vào với vận tốc 17 hecta/năm từ năm 1985-1998. Đây là những biến đổi vô cùng quan trọng cho hệ sinh thái ĐBSCL cần được Việt Nam ưu tiên lưu tâm trên tầm mức quốc gia, nếu không nói là đến lúc phải đánh tiếng chuông báo nguy với MRC và Trung Quốc. Sự việc này đã trùng hợp xảy ra sau khi đập Manwan bắt dầu hoạt động ở Vân Nam (1993-1995). Mối liên hệ trực tiếp của các đập thượng nguồn và sạt lở duyên hải hạ nguồn đã là kinh nghiệm tất yếu xảy ra khắp các sông lớn của thế giới.

6. Tuyệt chủng di ngư: Hàng trăm giống di ngư trên dòng Mekong sẽ bị thoái hóa và có hiểm họa diệt chủng vì chu trình sống của chúng bị chăn đứng tại các con đập không còn xuống được cuối nguồn để lớn lên và không về lại thượng nguồn để sinh sản. Phù sa giảm, tỷ trọng dòng nứơc thay đổi theo, độ nổi của trứng và cá con sẽ bị ảnh hưởng.

7. Thiệt hại nông nghiệp: Tác động trên nông nghiệp ĐBSCL, theo TS Tyson Roberts của Viện Nghiên Cứu Nhiệt Đới Smithsonian Tropical Research Institute, mùa lũ sẽ không còn nước nhiều chảy xuống để rửa phèn nữa và mực nước sông đủ thế năng cao để đưa nước vào Đồng Tháp Mười để canh tác, thu họach ĐBSCL sẽ giảm theo.


Viễn Đông: Trước nguy cơ khủng khiếp như vậy, theo ông, các nước trong hạ nguồn phải làm gì để đối phó?

Ô. Phạm Phan Long: Trung Quốc đã hứa hẹn nhiều lợi ích cho hạ nguồn để che đậy và ráo riết khai thác thủy điện ở thương nguồn. Họ đã không thực hành một hứa hẹn nào cả dù đã hoàn tất 3 và sắp 4 trong chuỗi 8 con đập. Dân tộc hạ nguồn đã hứng chịu thiệt hại nặng nề mà không có tiếng nói và không được hưởng môt lợi ích gì. Mekong River Commission (MRC) đã hoàn toàn bất lực và thụ động chỉ xin và chờ TQ thông tin của TQ, hành xử như đại diện cho TQ hơn là cho dân cư hạ nguồn.

Các quốc gia hạ nguồn cần giải tán MRC và giao trách nhiệm cho khối ASEAN chính thức yêu cầu TQ ngưng lại các kế họach xây cất hồ chứa và khai thác thủy điện Lan Thương, nghiên cứu tác động và độ an toàn của tất cả các đập đã xây và sắp xây, lập ra các biện pháp bảo vệ môi sinh, tài nguyên và sinh kế nhai dân cư lưu vực, thực sự hợp tác với hạ nguồn. Nhất là TQ không thể chỉ hứa hẹn mà cần chứng minh bằng một hiệp ước quốc tế, cam kết tuân thủ và bảo đảm các lợi ích tốt lành mà TQ đã hứa hẹn, bồi thường cho các nạn nhân hạn hán, lũ lụt và thiên tai khi xảy ra trong cả lưu vực cùng chung sống bên dòng nước thiêng liêng này.


Viễn Đông: Xin cám ơn kỹ sư Phạm Phan Long.

Ô. Phạm Phan Long: Cám ơn nhật báo Viễn Đông. Quý độc giả muốn tìm hiểu thêm xin vào trang nhà: www.vietecology.org
source
Vien Dong Daily

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

Nước mặn tràn vào, người trồng lúa nuôi tôm khốn khổ



Cập nhật lúc 2:21:56 AM - 05/05/2010

nuocman1.jpg


Kinh rạch Miền Tây mùa khô hạn – ảnh: Hải Yến/Viễn Đông


Hải Yến/Viễn Đông


Theo Ông Sáu Tánh ở Long Phú, Sóc Trăng, chưa có năm nào như năm nay. Nắng hạn gay gắt kéo dài mấy tháng liền làm cho người nuôi tôm cũng như ngư phủ các tỉnh ven biển Sóc Trăng, Bạc Liêu, Bến Tre, Cà Mau gặp nhiều khó khăn. Nắng nóng vào ban ngày và trời trở lạnh vào ban đêm làm tôm chết hàng loạt. Trong khi đó, nước cung cấp cho các vuông tôm cạn dần. Mực nước trên các cửa sông Tiền, sông Hậu đang xuống thấp, gây hạn hán ở nhiều địa phương, đe dọa ngành nông nghiệp. Khi triều cường, nước mặn xâm nhập qua các cửa sông tiến sâu vào nội đồng, nhiều cánh đồng lúa chết khô. Nông dân đã khổ càng thêm khổ.


nuocman2.jpg


Việc đi lại vào mùa khô trên vùng sông nước hết sức khó khăn – ảnh: Hải Yến/Viễn Đông


Theo dự đoán thời tiết, tình trạng trên còn tiếp tục kéo dài và gay gắt cho đến hết tháng 5.

Mùa lũ năm 2009 chỉ ở mức trung bình và mùa mưa kết thúc quá sớm. Tại khu vực trồng trọt ở Nam Bộ, vào đầu tháng Giêng năm 2010, tình trạng khô hạn đã bắt đầu, khiến cho nước mặn từ Biển Đông xâm nhập sâu vào nội đồng khoảng 50-75 cây số tính từ cửa sông, độ mặn từ 40- 50%. Ngay cả kinh Chợ Gạo, Tiền Giang, cách cửa sông khoảng 45 cây số về phía thượng lưu, là khu vực ít khi bị nước mặn xâm nhập, thì ngày nay cũng đã bị nhiễm mặn. Tình trạng này đã làm ảnh hưởng nhiều đến năng suất các vườn cây ăn trái ở Tiền Giang. Sông Cửa Tiểu, tại Kinh Vàm Cống (huyện Gò Công Đông), độ mặn cao nhất ở mức 25-27%. Tại An Định, độ mặn khoảng 0,5-1,5%... Còn tỉnh Bến Tre, độ mặn 4%, và nước mặn đã xâm nhập vào đất liền gần 60 cây số tính từ các cửa sông.


nuocman3.jpg


Chờ mưa!? – ảnh: Hải Yến/Viễn Đông


Nhiều địa phương đang phải gánh chịu hậu quả nặng nề của nạn nhiễm mặn. Các gia đình ở 3 huyện vùng biển là Bình Đại, Ba Tri và Thạnh Phú, đang thiếu nước ngọt phục vụ cho sinh hoạt. Tình trạng nước mặn xâm nhập sâu vào các vườn “trái cây” ở huyện Chợ Lách khiến nhiều nhà vườn lao đao khi phải đối phó với cây ăn trái bị chết, hoặc sầu riêng măng cụt đang ra bông bị héo. Riêng cây giống chỉ cần độ mặn 1%; nếu đem nước nhiễm mặn với mức độ cao hơn tưới cây giống thì cây sẽ chết.

Hiện tại, trên sông Cửa Đại, ở Bình Thắng độ mặn đo được 21,8%, Lộc Thuận 7,5%, Long Định - Phú Thuận 4%, Giao Hòa 2,7%. Trên sông Hàm Luông, ở An Thuận là 22,5%, Hưng Lễ (bên ngoài cống đập Sơn Đốc) 5,8%, Phước Long-Sơn Phú 4%, Phú Khánh 7,7%. Trên sông Cổ Chiên, Bến Trại đo được 16,2%, Hương Mỹ 4,2%, Thành Thới A 4%, Thành Thới B 3%.


nuocman4.jpg


Nhiều ao đầm khô nứt nẻ – ảnh: Hải Yến/Viễn Đông


Mực nước trên các dòng sông tại bán đảo Cà Mau đang dần cạn kiệt. Gần 20.000 hecta ruộng lúa hè thu sớm tại Bạc Liêu, tỉnh Sóc Trăng, và hơn 17.000 trong số 51.000 hecta đã gieo sạ đang ở trong tình trạng bị khô hạn, thiếu nước. Ngoài ra, cũng tại Bạc Liêu, toàn bộ các con kinh trong vùng nước ngọt đã có độ mặn từ 1,8 - 2,5%, nên cũng không thể bơm tưới cho lúa. Toàn vùng ngọt hóa của Bạc Liêu gần 45.000 hecta lúa đang vào vụ sản xuất, trong đó có 20.000 hecta đang trên 1 tháng tuổi rất cần nước, nay đã chết khô gần hết.


nuocman5.jpg


Cầu mưa – ảnh: Hải Yến/Viễn Đông


Nước mặn cũng đã xâm nhập vào toàn bộ hệ thống phân ranh mặn ngọt của dự án ngọt hóa Quảng Lộ - Phụng Hiệp trước đây. Trên 2.000 hecta trồng trọt của xã Vĩnh Thanh đang bị thiếu nước trầm trọng. Nước mặn cũng đã tràn ngập các con kinh trong vùng ngọt ổn định của huyện Phước Long, trên 6.000 hecta lúa của nông dân đang cần nước tưới, nhưng không có nước để bơm lên ruộng.


nuocman6.jpg


Lúa ở Miền Tây chết hàng loạt – ảnh: Hải Yến/Viễn Đông


Toàn bộ Miền Tây với khoảng 800.000 hecta lúa có nguy cơ bị mất trắng vì khô hạn. Nước mặn khiến cho nhà nông cũng như ngư phủ khốn đốn, mất mùa và lâm vào hoàn cảnh nợ nần chồng chất. Nhà (...) thì chỉ biết “ngậm bồ hòn làm ngọt” trước những đập ngăn dòng của Trung Cộng, một trong những nguyên nhân chính dẫn đến sự thay đổi lớn lao về môi sinh trong vùng trong những thập niên qua.

source

VienDongDaily