Hiển thị các bài đăng có nhãn khoa học. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn khoa học. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Phi cơ không người lái X-47B của Mỹ lại làm nên lịch sử


Phi cơ không người lái X-47B của Mỹ lại làm nên lịch sử


X-47B của Mỹ lại làm nên lịch sử
Hôm 10/7, UAV X-47B của Mỹ thực hiện thành công một trong những thao tác khó nhất của ngành hàng không: bắt trúng dây hãm đà trên boong HKMH USS George H.W.Bush ngoài khơi Đại Tây Dương.
Chiếc máy bay không người lái X-47B, do công ty Northrop Grumman Corp. chế tạo, cất cánh từ căn cứ Naval Air Station Patuxent River ở Maryland vào sáng ngày 10/7, bay một vòng trên biển Đại Tây Dương, trước khi đáp xuống chiếc hàng không mẫu hạm George H.W. Bush đang di chuyển ngoài khơi bờ biển tiểu bang Virginia.
Nhờ vào máy định vị GPS và các hệ thống điện tử phi hành tối tân, chiếc máy bay không người lái, với kích thước tương đương một chiến đấu cơ có người lái, liên lạc trực tiếp với máy vi tính đặt trên hàng không mẫu hạm để nhận chỉ thị phi hành.
Hiện thời, các máy bay chiến đấu không người lái của Mỹ vẫn cần có người điều khiển từ xa. Tuy nhiên, chiếc X-47B được chế tạo để có thể thực hiện công tác được điều khiển hoàn toàn bằng máy vi tính. Một phi công sẽ hoạch định đường bay và ra lệnh khởi động. Máy vi tính sẽ hướng dẫn máy bay cất cánh khỏi hàng không mẫu hạm, đến mục tiêu, và quay trở lại tàu. Chiếc X-47B có thể bay cao 40.000 feet với tầm hoạt động là 2.400 dặm.
Việc hạ cánh trên một hàng không mẫu hạm đang di chuyển ngoài biển khơi, trong lúc bị sóng nhồi, là điều vô cùng khó khăn ngay cả cho các phi công lão luyện nhất. Chiếc X-47B đáp xuống hầu như hoàn toàn do sự điều khiển của máy vi tính. Khoảng 45 phút sau đó chiếc máy bay lại đáp xuống một lần nữa, với đuôi cũng móc vào dây cáp làm giảm tốc độ.
“Qua việc cải thiện và phối hợp các kỹ thuật tân tiến như trong trường hợp chiếc X-47B và các máy bay không người lái sau này, các hàng không mẫu hạm sẽ tiếp tục duy trì được vai trò quan trọng của mình trong suốt 50 năm hoạt động của tàu”- Bộ trưởng Hải Quân Mỹ Ray Mabus cho hay trong bản thông cáo phổ biến tới báo chí.
Trước đó, trung tuần tháng 5/2013, Lần đầu tiên trong lịch sử, chiếc máy bay không người lái X-47B cũng đã cất cánh thành công từ máy phóng hơi nước trên tàu sân bay USS George H.W. Bush (CVN 77 ) tương tự như những chiếc máy bay phản lực khác.
Đại úy Jaime Engdahl, người điều hành chương trình UAV trực thuộc Navair, cho biết, sau khi hạ cánh thành công UAV X-47B sẽ phải trải qua một cuộc kiểm tra ngắn trước khi thực hiện thử nghiệm lại. Đại úy Engdahl cho biết chương trình thử nghiệm sẽ kéo dài một tuần lễ, trong thời gian đó X-47B sẽ thực hiện ít nhất ba lần hạ cánh trên HKMH. Ngoài ra, việc kiểm tra đánh giá mức độ hiệu quả của các đặc điểm kỹ chiến thuật của UAV trong điều kiện thời tiết phức tạp và môi trường khắc nghiệt của biển sẽ chưa được thực hiện.
Chuyến bay này của X-47B có thể làm thay đổi cấu trúc không lực của hải quân Mỹ trong tương lai.
Petrotimes, VnMedia ( Navair.navi/ AP)

source
Tre Dep Online

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Nhà "Chọc trời" giữa đại dương




Nhà "Chọc trời"
giữa đại dương

Đây thực chất là một con tàu khổng lồ với hình dáng tòa nhà chọc trời giữa biển, được kiến trúc sư người Pháp Jacques Rougerie nghiên cứu trong 12 năm và dự kiến khởi công cuối năm nay.
 
SeaOrbiter có một thiết kế đặc biệt, trông giống như một trạm vũ trụ hơn là một con tàu biển. Nó có chiều dọc cao 51 m và hơn 50% chìm dưới mặt nước.
 
Thiết kế này sẽ tận dụng những nguồn tài nguyên bền vững như năng lượng mặt trời, gió và sóng biển vào xây dựng.
 
 
Con tàu khổng lồ này bao gồm 8 tầng, trong đó 3 tầng nổi trên mặt nước và 5 tầng chìm phía dưới.
 
Phần nổi được thiết kế một sân thượng quan sát ngoài trời, cho phép các nhà khoa học di chuyển và thưởng thức không khí trong lành. Phần ngập nước dành cho nghiên cứu, nó có tính năng như những cửa sổ để dễ dàng quan sát.
 
Với chi phí khoảng 52,7 triệu USD, SeaOrbiter hy vọng sẽ mang đến một tiêu chuẩn mới trong khoa học, cho phép các nhà nghiên cứu theo dõi và giám sát sinh vật biển trong thời gian thực. Được ủng hộ bởi nguyên giám đốc Cơ quan vũ trụ châu Âu (NASA) Dan Goldin cũng như một số tổ chức công nghiệp khác, "tòa nhà chọc trời" này sẽ làm nhiệm vụ khám phá đại dương và giúp xây dựng một sự hiểu biết tốt hơn về hành tinh cho loài người.
source
Huynh Dang Chung

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Một nhà sáng chế tại Mỹ thiết kế loại xe máy ba bánh có khả năng bay lên và đáp xuống như trực thăng.




Một nhà sáng chế tại Mỹ thiết kế loại xe máy ba bánh có khả năng bay lên và đáp xuống như trực thăng.

Kẹt xe là nỗi ám ảnh đối với hàng triệu người trên thế giới. Vì thế nhiều người muốn chế tạo những loại xe biết bay để có thể thoát khỏi đám đông mỗi khi kẹt xe.
Larry Neal – chủ công ty Butterfly Aircraft LLC tại thành phố Aurora, tiểu bang Texas, Mỹ – là một người trong số này. Ông đã chế tạo loại xe máy ba bánh có khả năng bay,Barcroft Media đưa tin.
Với những cỗ xe bay, tắc đường sẽ không còn là vấn đề lớn trong cuộc sống hàng ngày. Ảnh: Barcroft Media.
Với những chiếc xe bay, kẹt đường sẽ không còn là vấn đề lớn trong cuộc sống hàng ngày. Ảnh: Barcroft Media.
Super Sky Cycle, tên của loại xe máy do Neal sáng chế có một động cơ 582 cc và ba cánh quạt. Nó có thể di chuyển trên mặt đất với tốc độ tối đa hơn 100 km/h, bay với tốc độ chừng 60 km/giờ. Nếu người sử dụng đổ đầy xăng vào bình nhiên liệu, xe có thể bay liên tục trong 5 giờ.
Khi xe di chuyển trên mặt đất, các cánh của nó gấp lại để chúng không va chạm với các xe khác. Nó dùng xăng thông thường nên người sử dụng có thể mua nhiên liệu trong các trạm xăng.
Giá của Super Sky Cycle là 74.000 USD. Người sử dụng cần bằng lái của phi công để điều khiển xe. Nhà chức trách đã cấp giấy phép để Neal sản xuất xe bay và tung ra thị trường. Nhiều công ty trong và ngoài nước Mỹ đã đặt sản phẩm của Neal. Lực lượng tuần tra biên giới tiểu bang Texas đã yêu cầu Neal cung cấp một lượng xe lớn cho họ để phục vụ hoạt động tuần tra.

Hình ảnh xe máy có cánh

Phiên bản thí nghiệm của xe máy ba bánh Super Sky Cycle.
Khi những cánh quạt gấp lại, xe có thể đạt tốc độ hơn 100 km/giờ trên mặt đất.
Người sử dụng có thể đưa xe vào trạm xăng để mua nhiên liệu.
Xe có thể bay liên tục trong 5 giờ với bình nhiên liệu đầy.
Super Sky Cycle trong tình trạng không vỏ bọc.
Super Sky Cycle trong tình trạng không vỏ bọc.
Xe có thể đáp xuống những khoảng trống, đường băng, đường bộ có chiều rộng tối thiểu 6 m.

source
Tre Dep Online

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

Các sự kiện dẫn tới vụ nổ nhà máy điện hạt nhân Fukushima


Tường trình đặc biệt - Tai họa

Japan earthquake banner (Vietnamese)

Một trận động đất dữ dội, có cường độ 9.0, đã xảy ra ở duyên hải đông bắc Nhật Bản, làm bùng ra một trận sóng thần cao 10 mét cuốn trôi tàu bè, nhà cửa, xe cộ dọc theo bờ biển. Số tử vong đã vượt mức 10.000 người trong lúc con số người chết được xác nhận gia tăng từng giờ một. Các giới chức Nhật Bản cũng đang tìm cách đối phó với mối đe dọa các lò phản ứng hạt nhân bị nóng chảy. Thủ tướng Nhật Bản tuyên bố nước ông đang đứng trước một cuộc khủng hoảng tệ hại nhất kể từ Thế chiến Thứ hai.

Mạng xã hội: Thiên tai ở Nhật Bản


Hội Chữ Thập Đỏ đã thành lập 1 trang mạng trên causes.com để quyên tiền cho các nạn nhân bị thiên tai hôm thứ sáu ở Nhật Bản.


Các sự kiện dẫn tới vụ nổ nhà máy điện hạt nhân Fukushima

Công cuộc tái thiết Nhật Bản
source
VOA Vietnamese

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Australia dùng máy bay không người lái để bảo vệ người đi tắm biển


Thứ Bảy, 25 tháng 2 2012

Australia dùng máy bay không người lái để bảo vệ người đi tắm biển

Máy bay không người lái sẽ được sử dụng để tuần tra các bờ biển Australia nhằm bảo vệ người đi tắm biển gặp nguy hiểm. Lần đầu tiên trên thế giới một công cụ quân sự loại này được sử dụng cho mục tiêu dân sự.

Máy bay không người lái
Hình: Reuters
Máy bay không người lái
Loại máy bay này sải cánh chỉ có 1 mét và chỉ nặng độ 1 ký. Trên mình nó có gắn các camera để trực tiếp truyền đi những hình ảnh ghi nhận được cho các màn hình máy tính dưới đất, giúp nhân viên cứu hộ ngồi ở bàn giấy có thể theo dõi người đi tắm biển ở các khu vực héo lánh.

Máy bay không người lái được thiết kế cho những vùng có chiến tranh bây giờ lại có nhiệm vụ bảo vệ người tắm biển, người lướt sóng, hay ngư dân trong vùng biển Queensland.

Giai đoạn thử nghiệm sẽ được tiến hành ở đảo Stradbroke, phía đông của Brisbane. Các toán cứu hộ nói các máy bay này cũng giúp họ đi tìm những người đi bộ trên núi bị lạc, cháy rừng, và theo dõi cá mập.

Công ty V-TOL Aerospace chế tạo các máy bay này nói giống như chúng ta có thêm những cặp mắt ở trên trời, giúp phối hợp, đáp ứng cứu trợ. Nói một cách đơn giản, chúng ta có những camera biết bay.

Các máy bay này có thể phụ trách một khu vực rộng 36 kilomet vuông trong vòng 1 giờ đồng hồ và bay ở cao độ thấp hơn các máy bay bình thường.

Trong tương lai, chúng có thể được cải tiến để trở thành một cái phao, thả xuống nước để giúp những người lâm nạn trên biển.

Từ tháng 7 năm 2010 đến cuối tháng 6 năm 2011, có 315 người chết đuối trên các giòng sông của Australia, nhiều nhất nếu tính từ 2003.

Thống kê cũng cho biết phái nam có nguy cơ chết đuối gấp ba lần rưỡi phái nữ,
source
VOA Vietnamese

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

Cảnh báo hóa chất chùi buồng tắm nguy hiểm


Cảnh báo hóa chất chùi buồng tắm nguy hiểm
Friday, February 24, 2012 6:35:15 PM


Ðã có 13 người chết

DETROIT (AP) - Cơ quan kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh, CDC, hôm Thứ Năm đưa ra khuyến cáo về việc sử dụng hóa chất tẩy sơn, để làm mới lại bồn tắm, sau khi có 13 người ở 10 tiểu bang khác nhau bị thiệt mạng.


Hóa chất methylene chloride dùng tẩy dầu mỡ và tẩy sơn. Nghiên cứu của trường đại học Michigan State University cho thấy có 13 công nhân chết vì dùng loại này để tẩy mới bồn tắm. (Hình: AP/Michigan State University)

Loan báo của CDC dựa vào nghiên cứu của trường đại học Michigan State University, tại đây các khoa học gia khám phá có 13 công nhân bị thiệt mạng trong thời gian từ 2000 đến 2011, do dùng sản phẩm có chứa chất methylene chloride để tẩy sơn ở bồn tắm. Ba trong số nạn nhân ở Michigan và 10 người còn lại ở chín tiểu bang khác.

Methylene chloride được dùng rộng rãi để tẩy dầu mỡ, tẩy sơn trong kỹ nghệ và trong các sản phẩm dùng chùi rửa trong nhà.

Báo cáo của CDC có đoạn nói: “Mỗi cái chết đều xảy ra khi làm việc ở bồn tắm không thoáng khí, thiếu trang bị che chở và mặt nạ thở để khỏi hít phải khí methylene chloride.”

Hóa chất này “được công nhận từng gây nguy hại đến tính mạng đối với công nhân làm việc tẩy đồ tủ bàn, cũng như công nhân nhà máy, nhưng trước đây chưa có báo cáo nào cho thấy xảy ra tử vong đối với công nhân làm mới bồn tắm.” (TP)

source

Nguoi-Viet Online

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Vệ tinh thám hiểm GRAIL của NASA bay quanh quỹ đạo mặt trăng


Thứ Hai, 02 tháng 1 2012

Vệ tinh thám hiểm GRAIL của NASA bay quanh quỹ đạo mặt trăng


Cặp phi thuyền GRAIL dự trù sẽ bay trong quỹ đạo mặt trăng 90 ngày
Hình: AP
Cặp phi thuyền GRAIL dự trù sẽ bay trong quỹ đạo mặt trăng 90 ngày

Cơ quan Không gian NASA của Hoa Kỳ mừng năm mới bằng một cặp phi thuyền bay quanh mặt trăng trong một cuộc nghiên cứu về trọng trường và cấu trúc bên trong của Nguyệt cầu.

NASA đã phóng hai phi thuyền không người lái Phục hồi Trọng lực và Thí nghiệm Nội bộ, còn được gọi tắt là vệ tinh thám hiểm GRAIL, hồi tháng 9.

Vệ tinh thám hiểm thứ nhất GRAIL A được đưa vào quỹ đão mặt trăng hôm thứ Bảy vừa qua, và chiếc thứ hai GRAIL B tiến vào quỹ đạo này hôm Chủ nhật ngay sau đó.

Cặp phi thuyền GRAIL dự trù sẽ bay trong quỹ đạo mặt trăng 90 ngày, thu thập các dữ liệu để lập ra một bản đồ đầy đủ đầu tiên có độ phân giải cao về trọng trường không đồng đều một cách lạ thường của mặt trăng.

Các khoa học gia nói rằng họ sẽ sử dụng các dữ liệu mới về trọng lực để tìm hiểu những gì diễn ra bên dưới bề mặt của Nguyệt cầu, “từ lớp vỏ cho đến lõi của mặt trăng.”

Chủ nhiệm cuộc nghiên cứu, bà Maria Zuber của Viện Công nghệ Massachusetts, nói rằng dự án GRAIL sẽ “viết lại sách giáo khoa về sự tiến hóa của Nguyệt cầu.”

NASA nói rằng họ trông mong những khám phá của cuộc nghiên cứu GRAIL sẽ mang lại những hiểu biết nhiều hơn về việc làm thế nào trái đất và ba hành tinh khác là Thủy tinh, Kim tinh và Hỏa tinh nằm trong Thái dương hệ lại phát triển thành ba thế giới khác nhau như những gì chúng ta đang thấy ngày nay.

source

VOA Vietnamese

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

China bullet train crash 'caused by design flaws'


China bullet train crash 'caused by design flaws'

Site of the bullet train crash in Wenzhou, China, 24 July 2011 China's cabinet has received the official report into the crash

Related Stories

A bullet train crash which killed 40 people in China in July was caused by design flaws and sloppy management, the Chinese government says.

Almost 200 people were injured in the crash near the south-eastern city of Wenzhou.

"Missteps" by 54 officials led to the disaster, the long-awaited official report says.

The crash led many Chinese to accuse the government of putting development and profit before safety.

It also triggered a wave of popular anger against officials who were accused of trying to cover up the seriousness, and causes, of the crash.

Lightning strike

After receiving the report, China's cabinet criticised the railways ministry for lax safety standards and poor handling of the crash, according to Reuters.

Premier Wen Jiabao was presented with the official investigation's conclusions at a cabinet meeting on Wednesday.

The accident occurred after one train stalled following a lightning strike, and then a second high-speed train ran into it. Four carriages were thrown off a viaduct.

The report found that serious design flaws in control equipment and improper handling of the lightning strike led to the crash.

More serious penalties could follow for some of the 54 officials criticised in the report.

Among the officials singled out was the former railways minister, Liu Zhijun, who was sacked before the crash, accused of corruption.

Liu "has the main leadership responsibility for the accident," the report says.

Following the accident, the authorities called a temporary halt to new high-speed rail projects and placed speed restrictions on trains.

High-speed ambitions

China had planned to lay 16,000km (10,000 miles) of high-speed track by 2015, which would make it the biggest high-speed rail network in the world.

It had hoped to make its rapidly developing railway technology an export success: Chinese train companies were aspiring to compete with Germany's Siemens and Canada's Bombardier by selling their technologies to foreign companies.

A Chinese bullet train (July 31, 2008) in Tianjin, China China aspires to export its high-speed rail technology

But after July's crash that looks less likely.

The railways ministry said on Friday that it planned to invest 400 billion yuan ($63bn; £40bn) in infrastructure construction in 2012, which is lower than the figure for this year.

The current minister, Sheng Guangzu, said that rapid railway development should be maintained, as it "plays an important role in the country's social and economic development, especially in boosting domestic demand," according to the Chinese government's website.

source

http://www.bbc.co.uk/news/world-asia-china-16345592

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011

Con đường chinh phục không gian phải đi qua mặt trăng


Thứ năm 11 Tháng Ba 2010


Phi hành gia Mỹ Neil A. Armstrong là người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng ngày 20/07/1969
Phi hành gia Mỹ Neil A. Armstrong là người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng ngày 20/07/1969
NASA-HQ-GRIN
Tú Anh

Mặt trăng có phải là tương lai của nhân loại hay không? Câu trả lời là CÓ theo như giải thích của các viên chức lãnh đạo cơ quan không gian thế giới và những công ty du hành phục vụ giới tỷ phú. Một số dự án thành lập trạm trung chuyển trên mặt trăng đã được loan báo. Lập luận của giới khoa học không kém phần thuyết phục về nhu cầu chiến lược, nhiên liệu, tài nguyên và thám hiểm vũ trụ

Từ mặt trăng, con người có thể quan sát các thiên thể xa xôi một cách dể dàng hơn, có thể sử dụng nhiên liệu dồi dào tại chổ mà trái đất không có nhiều như hélium 3 để có thể đi lên sao Hỏa, bước thứ hai trên đường chinh phục không gian, một ước mơ của nhân loại từ ngàn xưa mà nay hàm chứa nhiều tham vọng tranh giành ảnh hưởng giửa một số đại cường.

Trên thực tế, ngoại trừ một số kế hoạch « đơn lẻ » như phát hiện nước ở mặt trăng, chưa có một chương trình đại quy mô nào cho thấy người địa cầu sắp trở lại cung trăng cũng như không có một ngân sách quan trọng nào được tháo khoán. Tuy Hoa Kỳ chấp nhận tốn kém hàng ngàn tỷ đôla cho chiến trường Irak và Afghanistan, năm nay chính phủ Obama chỉ cho cơ quan NASA một ngân sách không tới 20 tỷ đôla . Hậu quả là chương trình « constellation » của người tiền nhiệm dự trù đưa trở lại mặt trăng vào năm 2020 các phi thuyền có phi hành đoàn, bước đầu thám hiểm sao Hỏa, bị hủy bỏ.

Con đường chinh phục không gian ngoài những khó khăn kỹ thuật đang bị cản trở vì giới lãnh đạo thiếu quyết tâm chính trị. Trong một tạp chí nhân ngày UNESCO kỷ niệm 400 năm lịch sử thám hiểm không gian của nhân loại, quý thính giả có dịp theo dõi bài tường thuật của Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Quang Riệu, giám đốc nghiên cứu CNRS của Pháp.

Hôm nay, RFI Việt ngữ mời giáo sư Nguyễn Quang Riệu phân tích về các nguyên nhân sâu xa buộc nhân loại, vì nhu cầu khám phá vũ trụ, phải trở lại hành tinh của trái đất mà cách nay 40 năm con người đã đặt bước chân đầu tiên qua chương trình Appolo.


Sau đây là toàn văn bài phỏng vấn:

RFI: Vì những nguyên nhân nào, những lý do sâu xa nào, khoa học kinh tế năng lượng mà con người phải trở lại cung trăng?

GS Nguyễn Quang Riệu: Đối với các quốc gia có kỹ thuật tiên tiến phóng tên lửa thì cung trăng là một mục tiêu vừa chiến lược, vừa kinh tế và khoa học. Chinh phục được không gian nói chung là để chiếm một vị trí có một tầm nhìn tổng quát từ trên cao về phía trái đất, nhằm đề phòng những hành động bất trắc của đối phương.

Không gian là nơi để phóng vệ tinh phục vụ những hệ thống viễn thông như Internet, hệ định vị GPS, điện thoại di động và truyền hình để bất cứ ở nơi hẻo lánh nào trên thế giới cũng sử dụng được. Việt Nam cũng đã phóng vệ tinh để phát triển phương tiện liên lạc viễn thông. Về mặt khoa học, mặt trăng là vệ tinh của trái đất, cả hai thiên thể đã có một quá trình tiến hóa liên quan tới nhau.

Mặt trăng có thể là một mảnh vỡ cuả trái đất do một vụ va chạm với một thiên thạch từ thời xa xưa. Với kỹ thuật đẩy tên lửa hiện nay, cuộc hành trình lên mặt trăng chỉ mất có khoảng 3 ngày, cho nên sự thám hiểm mặt trăng là rất khả thi đối với các quốc gia có kỹ thuật cao.

Tuy nhiên, cuộc hành trình đổ bộ người lên mặt trăng là một trở ngại lớn vì tốn rất nhiều kinh phí. Mặt trăng còn là một môi trường phong phú về mặt nguyên liệu. Nhân loại có triển vọng khai thác nguyên liệu trên mặt trăng phòng khi nguyên liệu trên trái đất bị cạn kiệt.

Nước là một yếu tố cần thiết cho sự sống. Tháng 10 năm 2009 vừa qua, Cơ quan Không gian Vũ trụ NASA cuả Mỹ đã phóng tên lửa để đâm trực diện vào một thung lũng trên mặt trăng và bới vật chất ở bên dưới bề mặt mặt trăng. Trong đám vật chất bắn tung ra ngoài, các nhà khoa học phát hiện là có nước. Nước trên mặt trăng không những là cần thiết để nuôi dưỡng sự sống mà còn được dùng để chế ra hydro và oxy làm nhiên liệu cho những con tàu vũ trụ thám hiểm các hành tinh lân cận.

Mặt trăng có thể là một vị trí tiền đồn để đặt bệ phóng vệ tinh thám hiểm những hành tinh trong hệ mặt trời và để đặt những kính thiên văn quan sát những thiên thể xa xôi trong vũ trụ. Bởi vì mặt trăng không có khí quyển nên không hấp thụ những bức xạ đến từ vũ trụ. Hơn nữa, mặt trăng tự quay và đồng thời quay xung quanh trái đất, nhưng vì có lực hấp dẫn cuả trái đất hoạt động như một cái phanh làm cho mặt trăng phải quay đồng bộ với trái đất. Cho nên, chỉ có một bán cầu cuả mặt trăng là luôn luôn hướng về phía trái đất. Còn bán cầu kia thì bị che khuất không bao giờ nhìn thấy từ trái đất.

Các nhà thiên văn có ý định đặt những chiếc kính thiên văn vô tuyến ở bán cầu bị che khuất của mặt trăng để kính thiên văn hướng thẳng vào vũ trụ mà không bị ảnh hưởng bởi những tín hiệu vô tuyến nhân tạo phát ra từ phía trái đất. Không gian vũ trụ còn là nơi để thực hiện những thí nghiệm trong một môi trường không có trọng lực.

Phóng tàu lên không gian cũng trở thành một dịch vụ thương mại, bởi vì thị trường sử dụng vệ tinh dân sự đang thịnh hành trên thế giới. Trong tương lai, mặt trăng cũng có thể là một điểm du lịch lý thú cho những nhà tỷ phú khao khát những cảm giác kỳ lạ.

RFI: Tại sao lại cần lên mặt trăng để khai thác helium 3 ?

GS Nguyễn Quang Riệu: Helium thường tồn tại dưới dạng helium 4 và được tạo ra từ vụ nổ Big Bang khai sinh ra vũ trụ. Helium 3 là nguyên tử đồng vị cuả helium 4, tức là có điện tích bằng helium 4, nhưng nhẹ hơn helium 4. Helium 3 có thể được dùng làm nhiên liệu để sản xuất ra rất nhiều năng lượng. Trong vũ trụ, helium 3 rất hiếm so với helium 4. Mặt trời thổi một luồng gió, gọi là gió mặt trời cuốn theo helium 3 thiên nhiên vào môi trường trong hệ mặt trời. Mặt trăng không có khí quyển nên bề mặt mặt trăng là nơi tập trung helium 3. Bán cầu bị che khuất của mặt trăng hướng về phía vũ trụ là nơi chứa tương đối nhiều helium 3, bởi vì bán cầu này không bị trái đất làm bình phong chắn gió mặt trời.

Những lò nguyên tử hiện có sử dụng phương pháp phân hạch, nghĩa là dùng những hạt neutron để phá vỡ hạt nhân cuả những nguyên tử nặng như uranium hay plutonium nhằm tạo ra năng lượng nguyên tử. Khuyết điểm của cơ chế phát ra năng lượng phân hạch là thải ra những chất phóng xạ độc hại có khả năng tồn tại rất lâu, ít nhất là hàng chục năm. Helium 3 không phải là chất phóng xạ, nhưng có khả năng tổng hợp với nhau để giải phóng nhiều năng lượng hơn cả những phản ứng phân rã uranium. Sự tổng hợp hạt nhân helium 3 còn có ưu điểm là không để lại chất thải phóng xạ, nên thân thiện với môi trường.

Vấn đề tích trữ và hủy chất thải phóng xạ cuả những nhà máy điện nguyên tử hiện nay là một mối lo đối với các nhà khoa học. Tài nguyên trên trái đất không phải là vô hạn, nên nếu nhân loại thực hiện được những phản ứng tổng hợp hạt nhân, thì trong tương lai họ sẽ giải quyết được nạn khủng hoảng nhiên liệu. Tuy nhiên, xây lò tổng hợp hạt nhân để sản xuất năng lượng trên quy mô lớn vẫn còn gặp rất nhiều khó khăn về mặt kỹ thuật.

Các nhà khoa học phải xây những cái lò chịu đựng được nhiệt độ cao hàng trăm triệu độ, một điều kiện cần thiết cho các hạt nhân helium tổng hợp với nhau. Thực hiện được mức nhiệt độ cao đến thế cũng không phải là công việc dễ dàng. Hiện nay, các nhà khoa học trên thế giới chỉ mới có một đề án xây một lò tổng hợp hạt nhân thí nghiệm có tên là ITER, sử dụng nhiên liệu deuterium và tritium, hai nguyên tử đồng vị cuả hydro. Dù nhân loại có khai thác được helium 3 trên cung trăng đi nữa, thì hiện nay vẫn chưa sử dụng được nó để sản xuất năng lượng. Khai thác tài nguyên trên mặt trăng để phục vụ ngành công nghiệp trên trái đất hãy còn là một triển vọng xa vời.

RFI: Vì sao cần một "trạm không gian, một căn cứ trung chuyể̉n" để lên Sao Hỏa? Thế thì tại sao có nhu cầu lên Sao Hỏa?

GS Nguyễn Quang Riệu: “Sao Hỏa” là một trong những hành tinh gần trái đất nhất. Ngay từ thế kỷ 19, các nhà thiên văn đã quan sát thấy là trên hành tinh Hỏa dường như có những cái hào và đoán là có người trên hành tinh Hỏa đào để dẫn nước. Kỳ thực đây là những khe thiên nhiên xưa kia có thể có nước đã từng chảy, nhưng nay đã khô cạn. Về mặt kỹ thuật, nếu quốc gia nào có khả năng phóng một con tàu chở người lên mặt trăng thì cũng có thể phóng một con tàu chở người lên hành tinh Hỏa.

Tuy nhiên, cuộc hành trình khứ hồi tới hành tinh Hỏa cũng phải mất khoảng 14 tháng và tốn ít nhất hàng chục tới hàng trăm tỷ dollar. Thời gian một con tàu phóng từ trái đất để lên tới mặt trăng chỉ là khoảng 3 ngày. Cuộc hành trình đến hành tinh Hỏa như thế là khá dài so với cuộc hành trình tới mặt trăng. Mặt trăng có thể được dùng làm một trạm trung chuyển thiết bị để thám hiểm các hành tinh trong hệ mặt trời, đặc biệt là hành tinh Hỏa.

Tạo được điều kiện sinh sống dài hạn trên mặt trăng cho các phi hành gia cũng là đặt tiền đề cho những bước tiếp theo trong cuộc chinh phục hệ mặt trời. Tuy nhiên thiết lập một trạm trung chuyển thiết bị trên cung trăng là một công việc rất phức tạp. Cơ quan NASA đã từng có một chương trình phóng phi hành gia lên mặt trăng vào năm 2020 và dùng mặt trăng làm căn cứ để đổ bộ lên hành tinh Hỏa vào năm 2037. Dự án này đã bị hoãn lại vì vấn đề kinh phí.

Mặc dù gặp những khó khăn kỹ thuật và tài chính, tại sao nhân loại vẫn cứ muốn thám hiểm hành tinh Hỏa ? Hành tinh này sinh ra cùng thời với trái đất và nằm ở ngoài rià của vùng có thể ở được trong hệ mặt trời. Có nghĩa là nhiệt độ và áp suất trên hành tinh Hỏa tương đối thấp, nhưng không quá ngột ngạt và nóng như thiêu như trên hành tinh Kim. Quan sát hành tinh Hỏa giúp các nhà khoa học hiểu thêm quá trình tiến hoá cuả trái đất.

Nước không tồn tại trên bề mặt hành tinh Hỏa và đã bốc thành hơi, bởi vì áp suất trên hành tinh Hỏa chỉ thấp bằng 1/40 áp suất trên trái đất. Tuy nhiên, ở vùng cực cuả hành tinh vẫn có một lớp nước đóng thành băng che phủ. Nước đóng băng cũng có thể tồn tại ở bên dưới bề mặt hành tinh. Sự hiện diện cuả nước trên hành tinh là một yếu tố để sự sống có thể nảy sinh, dù chỉ là dưới dạng vi sinh vật. Từ nửa thế kỷ nay, đã có nhiều trạm tự động được phóng và bay lượn xung quanh hành tinh Hỏa để quan sát.

Một cuộc hành trình tới hành tinh Hỏa có thể làm tổn thương đến sức khỏe cuả các phi hành gia, do tác động cuả những tia vũ trụ độc hại đối với cơ thể trong một thời gian khá lâu. Muốn thám hiểm hành tinh Hỏa thì cần phải có kỹ thuật đẩy tàu tiên tiến hơn để rút ngắn cuộc hành trình. Trong khi chờ đợi, phóng những trạm tự động không có người lên hành tinh Hỏa là phương tiện tiết kiệm và hợp lý nhất.

RFI: Trung Quốc thực sự có chương trình và đủ sức từ phương tiệ̣n đế́n nhân lực để lên mặt trăng không?

GS Nguyễn Quang Riệu: Tuy hãy còn là một nước chưa phát triển toàn diện về mặt khoa học so với nước Mỹ, nước Nga và các nước châu Âu, nhưng Trung Quốc đã chiếm được vị thế là một trong 3 cường quốc trên thế giới có đủ khả năng phóng tàu vũ trụ có người lái. Phóng thành công tàu vũ trụ có phi hành đoàn tức là tỏ ra khắc phục được những khó khăn kỹ thuật để đạt được độ an toàn cao.

Tuy nhiên, kỹ thuật phóng tàu vũ trụ của Trung Quốc hãy còn non trẻ so với những nước đã có kinh nghiệm phóng tàu trước đây. Hiện nay Trung Quốc còn đang ở trong giai đoạn thử nghiệm, đặc biệt là đối với sự hoạt động của tàu và những phản ứng của cơ thể các phi hành gia sống trong không gian xa Trái đất. Nhưng Trung Quốc đang có những bước tiến khá nhanh trong quá trình phóng tàu vũ trụ. Trung Quốc có tham vọng củng cố riêng cho mình một vị trí trong lĩnh vực chinh phục vũ trụ.

Các chuyên gia Trung Quốc có dự kiến phóng tàu vũ trụ có phi hành gia để lắp ráp một trạm không gian và để đặt chân lên Mặt trăng trong tương lai, nhằm khai thác tài nguyên trên đó. Nhật Bản và Ấn Độ cũng có khả năng kỹ thuật để phóng tàu lên không gian và cũng là những quốc gia đang có tham vọng chinh phục vũ trụ.

RFI: Tương lai của trạm không gian quốc tế ISS sẽ ra sao?

GS Nguyễn Quang Riệu: Trạm không gian quốc tế ISS bắt đầu được xây từ hơn một chục năm nay, chủ yếu là với sự cộng tác cuả Mỹ, Nga, Cộng đồng Châu Âu và Nhật Bản. Đề án xây thêm khoang, gọi là ”môdun”, đã bị đình chỉ vì quá tốn kém. Công trình xây dựng trạm ISS đến đây dường như là chấm dứt. Trạm ISS hiện nay là một vật thể phóng lên không gian lớn nhất và đắt tiền nhất. Mục tiêu cuả trạm ISS là thực hiện những cuộc thí nghiệm trong một môi trường không có trọng lực và được dùng làm một trạm tiền đồn quan sát vũ trụ và chuẩn bị những chuyến bay thám hiểm các hành tinh.

RFI: Tây phương nói chung Mỹ, châu Âu, Nga, Nhật...sẽ phải hợp tác với nhau như thế nào?

GS Nguyễn Quang Riệu: Chương trình chinh phục không gian bằng vệ tinh cần nhiều kinh phí. Do đó, Mỹ đã phải bỏ dự án xây tàu con thoi thế hệ hai và tên lửa đủ mạnh để phóng tàu có phi hành gia lên mặt trăng và lên hành tinh Hỏa vào thập niên 2020. Trong nhiều năm, hai cường quốc Nga và Mỹ đã độc quyền trong sự chinh phục không gian.

Trong thời kỳ suy thoái kinh tế toàn cầu hiện nay, sự chinh phục không gian vũ trụ có mục đích hoà bình và khoa học cần phải có sự cộng tác cuả toàn thể các quốc gia trên thế giới có khả năng kỹ thuật phóng tàu. Những nước như Trung Quốc và Ấn độ đang trên đà phát triển kinh tế và khoa học có thể là những thành viên đắc lực
source

RFI Vietnamese

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

NASA tìm thấy chứng cứ nước có một thời chảy trên Sao Hỏa


Thứ Năm, 08 tháng 12 2011



Xe thám hiểm Sao Hỏa
Hình: ASSOCIATED PRESS
Xe thám hiểm Sao Hỏa
Cơ quan Không gian Hoa Kỳ, NASA, thông báo robot thám hiểm hỏa tinh có tên Cơ hội đã phát hiện ra dấu vết các khoáng chất trên hành tinh, dường như do nước chảy hình thành cách đây đã lâu.

Mạch chứa khoáng chất được đặt tên là ‘Homestake’ có chiều rộng khoảng một ngón tay cái của con người và dài không đến một mét.

NASA cho biết các máy quay phim và các máy đo quang phổ của xe tự hành cho thấy khoáng chất trong mạch là sulfát vôi hay còn gọi thạch cao.

Trên trái đất, thạch cao được sử dụng để chế tạo ván bột và bột để trám tường, trần nhà.

Các nhà khoa học NASA tin rằng mạch khoáng chất đó được cấu thành do nước có thạch cao chảy qua một khe nứt của đá nằm sâu dưới đất và sau bị lộ ra ngoài mặt đất.

Tháng trước Cơ quan không gian Hoa Kỳ phóng robot thám hiểm không gian lớn hơn nhiều lên Hỏa tinh. Xe tự hành có tên là Tò mò sẽ bắt đầu thám hiểm phía trong một hố lớn khi đến Hành tinh Đỏ vào tháng 8 năm 2012.
source
VOA Vietnamese

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

Mỹ 'phát hiện hầm hạt nhân bí mật ở Trung Quốc'



Một nhóm sinh viên Mỹ, dựa vào các tài liệu trên Internet, kết luận rằng họ đã tìm ra một đường hầm lớn và bí mật của Trung Quốc, nơi được cho là cất vũ khí hạt nhân. Nghiên cứu này thu hút sự chú ý của Lầu Năm Góc.

Trong 3 năm qua, một nhóm sinh viên say mê nghiên cứu của trường Đại học Georgetown đã coi việc nghiên cứu những tài liệu mật về đường hầm này như là làm bài tập ở nhà.

Dưới sự hướng dẫn của giáo sư, người từng là một quan chức của Lầu Năm góc, nhóm nghiên cứu đã dịch hàng trăm tài liệu, lọc các hình ảnh vệ tinh, lấy được những tài liệu quân sự bí mật của Trung Quốc, và tìm kiếm thông tin trong hàng trăm gigabyte dữ liệu trực tuyến.

Giáo sư Karber và các thành viên nhóm nghiên cứu. Ảnh: Washington Post.
Giáo sư Karber và các thành viên nhóm nghiên cứu. Ảnh: Washington Post.

Nỗ lực của họ đã mang lại kết quả thật bất ngờ. Đó chính là việc tìm ra một khối lượng thông tin khổng lồ về hệ thống đường hầm dài tới hàng ngàn dặm do Quân đoàn pháo binh số 2 của Trung Quốc phụ trách. Đây là đơn vị bí mật của quân đội Trung Quốc có nhiệm vụ bảo vệ và triển khai các tên lửa đạn đạo và đầu đạn hạt nhân của nước này.

Nghiên cứu này chưa được công bố nhưng đã được đệ trình lên một buổi thảo luận của Quốc hội Mỹ, và các tài liệu được chuyển đến các quan chức cấp cao ở Lầu Năm Góc, bao gồm cả Phó Tổng tư lệnh không lực Mỹ. Bản nghiên cứu dài 363 trang.

“Nó không hẳn là một tin quá sốc. Tuy nhiên, những thông tin và ước tính này đang được kiểm chứng để xem liệu lâu nay những điều chúng ta tưởng là chúng ta biết dựa trên các tin tức tình báo có chính xác hay không,” một nhà hoạch định chiến lược Bộ Quốc phòng Mỹ nói.

Một số người tỏ ra hoài nghi về nghiên cứu dựa trên các thông tin từ Internet này. Các sinh viên trong nhóm đã lấy thông tin từ nhiều nguồn khác nhau như: Google Earth, blogs, tạp chí quân đội và đáng đặt dấu hỏi nhất là nguồn tin từ những câu chuyện hư cấu của một bộ phim tâm lý lịch sử về những người lính pháo binh Trung Quốc.

Các chuyên gia về cấm phổ biến vũ khí hạt nhân chính là những người chỉ trích kịch liệt nhất. Họ lo ngại rằng, nghiên cứu này sẽ làm nóng lên các cuộc tranh cãi về việc duy trì vũ khí hạt nhân trong thời đại ngày nay khi mà các nỗ lực về giảm trừ việc tích trữ các loại vũ khí này trên thế giới kể từ sau khi chiến tranh lạnh kết thúc.

Giáo sư của nhóm sinh viên này, Phillip A. Karber, 65 tuổi từng là một nhà chiến lược hàng đầu trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, nhân viên trực tiếp dưới quyền của Bộ trưởng Bộ quốc phòng và Tổng tư lệnh liên quân. Nhưng, những thành tích thời kỳ ông mới gia nhập cơ quan này mới là cái làm nên danh tiếng của ông. Đó là khi ông được cựu ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger, lúc đó là cố vấn an ninh quốc gia, bổ nhiệm làm trưởng nhóm một nhóm nghiên cứu bao gồm các nhà nghiên cứu hàng đầu điều tra về những điểm yếu trong quân đội Liên Xô.

Trong vai trò đó, Karber tự hào là đã tuyển dụng được những nhà phân tích tình báo giỏi nhất trong chính phủ.

Vào năm 2008, Kaber đã tình nguyện làm việc cho Ủy ban giảm thiểu đe dọa quốc phòng, một cơ quan của Lầu Năm góc về chống vũ khí hủy diệt hàng loạt.

Sau trận động đất có sức tàn phá lớn xảy ra ở tỉnh Tứ Xuyên, chủ tịch Uỷ ban nơi Karber làm việc nhận thấy các bản tin trên các báo Trung Quốc đưa hàng ngàn kỹ thuật viên phóng xạ đổ xô đến khu vực bị động đất. Tiếp theo đó là những hình ảnh về sự sụp đổ một cách kỳ lạ của những quả đồi. Những hình ảnh này mang đến cho họ một suy đoán rằng có hệ thống đường hầm chứa vũ khí hạt nhân đã được xây dựng trong khu vực.

Ông đã đề nghị Karber tìm hiểu xem có bí mật gì đang diễn ra ở đó. Karber bắt tay vào nghiên cứu, công việc đầu tiên là tìm kiếm các nhà phân tích, lần này từ chính các sinh viên của Karber ở Georgetown.

Những thành viên đầu tiên của nhóm là từ các lớp học về kiểm soát vũ khí. Mỗi kỳ, ông dành thời gian một ngày cho sinh viên xem các video gợi những suy đoán của sinh viên và tài liệu ông thu thập được về đường hầm. Sau đó ông kết luận bằng một câu hỏi đơn giản: Bạn nhìn thấy cái gì?

Các sinh viên dịch các tài liệu quân sự trong ký túc xá. Họ bỏ các buổi tối xem phim để tập trung vào các clip về việc di chuyển tên lửa từ đường hầm này sang đường hầm khác. Trong khi bạn bè họ đọc Shakespeare thì họ tập trung trong thư viện để tập các trò chơi chiến đấu với kịch bản tồi tệ nhất là Trung Quốc dùng vũ khí hạt nhân tấn công Mỹ.

Đám mây hình nấm của một vụ nổ hạt nhân. Ảnh minh họa: Atomicarchive.com.

Ngoài một số các chuyên gia Trung Quốc nghiên cứu về vũ khí hạt nhân biết đến sự tồn tại của đường hầm này còn hầu như không có tài liệu hay báo cáo công khai nào nói về nó. Vì thế các sinh viên chuyển hướng sang các nguồn thông tin mở đã được xuất bản bằng tiếng Trung Quốc. Đó là các tạp chí của quân đội, các tờ tin tức địa phương và những bức ảnh được các công dân Trung Quốc tải lên mạng. Dần dần, sau này quân đội Trung Quốc cũng bắt đầu công bố một số thông tin liên quan đến bí mật này, nhằm làm vừa lòng các lãnh đạo Trung Quốc muốn công bố về sự lớn mạnh của đất nước với người dân.

Internet cũng đóng một vai trò then chốt trong việc giúp họ thu thập thông tin: những diễn đàn quân sự mới, các trang blog và các bản tin không được chú ý của khán giả được tải lên Youtube. Các phương thức tìm kiếm cho phép các sinh viên truy cập vào một số trang web của quân đội và tải những tài liệu như giáo trình giảng dạy ở các học viện quân sự.

Một vài đột phá lớn nhất là các thành viên trong nhóm nghiên cứu của Karber đã dùng những kết nối cá nhân ở Trung Quốc và có được bản hướng dẫn dày 400 trang của Quân đoàn pháo binh số 2, vốn chỉ lưu hành trong các cơ quan quân sự Trung Quốc.

Tháng 12 năm 2009, thời điểm mà các sinh viên mới bắt đầu nghiên cứu, lần đầu tiên quân đội Trung Quốc thừa nhận rằng Binh đoàn số 2 đã và đang xây dựng một mạng lưới đường hầm. Theo một công bố của Đài truyền hình trung ương Trung Quốc, nước này có hơn 3.000 dặm đường hầm bao gồm các cơ sở nằm sâu dưới lòng đất có thể chống đỡ được các cuộc tấn công hạt nhân.

Tin tức này gây bất ngờ cho Karber và nhóm nghiên cứu của ông. Nó cũng khẳng định hướng nghiên cứu mà ông và các sinh viên đã và đang tiến hành là đúng. Điều này cũng cho thấy hệ thống đường hầm này không được chú ý nhiều bên ngoài Đông Á. Sự thiếu quan tâm, đặc biệt là trên truyền thông Mỹ, đã khẳng định vị trí độc đáo của Trung Quốc trong thế giới vũ khí hạt nhân.

Trong nhiều thập kỷ, sự tập trung chủ yếu hướng vào hai cường quốc vũ khí hạt nhân là Mỹ, với 5,000 đầu đạn hạt nhân, và Nga với 8,000 đầu đạn hạt nhân.

Nhưng trong số năm quốc gia vũ khí hạt nhân được Hiệp ước chống phổ biến vũ khí hạt nhân công nhận, Trung Quốc vẫn bí ẩn nhất. Trong khi Mỹ và Nga bị ràng buộc bởi quan hệ song phương yêu cầu giám sát tại chỗ, công khai thông tin về nguồn lực và cấm một số loại tên lửa nhất định thì Trung Quốc lại không chịu sự điều chỉnh này.

Trong những năm qua, người ta thường cho rằng kho vũ khí hạt nhân của Trung Quốc tương đối nhỏ, chỉ có từ 80 đến 400 đầu đạn hạt nhân. Và Trung Quốc cũng để mặc các nước ước dự đoán như thế. Trung Quốc khẳng định rằng họ dự trữ một lượng vũ khí hạt nhân nhỏ chỉ với mục đích “phòng vệ tối thiểu.”

Kết thúc nghiên cứu này, Karber lập luận rằng, dựa vào số lượng những đường hầm mà Binh đoàn số 2 đang đào cùng với sự gia tăng triển khai tên lửa, số đầu đạn hạt nhân ở Trung Quốc lớn hơn nhiều.

Nhận xét về nghiên cứu này, Hans M. Kristensen thuộc Liên đoàn các nhà khoa học Mỹ cho biết, “Nghiên cứu của họ rất có giá trị, nhưng nó cũng cho thấy sự nguy hiểm của Internet.”

“Một điều mà bản báo cáo này đã đạt được, tôi nghĩ, là nhấn mạnh vào việc chúng ta không chắc chắn là Trung Quốc có bao nhiêu vũ khí hạt nhân,” Mark Stokes, giám đốc điều hành dự án thuộc Viện 2049 và là một chuyên gia chiến lược, nói. “ Chúng ta chưa từng đặt câu hỏi vì sao Trung Quốc đã và đang đầu tư xây dựng các đường hầm. Để xem xét điều này, thì câu hỏi như vậy là rất có ý nghĩa.”

Năm nay, báo cáo thường niên của Bộ quốc phòng Mỹ về quân sự Trung Quốc lần đầu tiên nhấn mạnh tới công việc của Binh đoàn số 2 triển khai các đường hầm mới, mà theo các quan chức Lầu Năm góc, một phần dựa trên báo cáo của Karber. Vào mùa xuân năm nay, trước chuyến thăm Trung Quốc, một số quan chức của văn phòng bộ trưởng Bộ Quốc phòng Robert M. Gates đã được báo cáo về nghiên cứu này.

“Tôi cho rằng các quan chức cao cấp trong bộ đã nhận ra tầm quan trọng của bản báo cáo này,” một nhân viên giấu tên của Lầu Năm góc tiết lộ.

Đối với Karber, thu hút được quan tâm và tranh luận có nghĩa rằng ông và nhóm các sinh viên cử nhân của mình đã thành công.

Karber nói, “Tôi không biết Trung Quốc thật ra có bao nhiêu vũ khí hạt nhân. Đây là chuyện của Trung Quốc. Không ai biết được ngoại trừ họ.”

Cao Thu (theo Washington Post)

source

http://vnexpress.net/gl/the-gioi/tu-lieu/2011/12/my-phat-hien-ham-hat-nhan-bi-mat-o-trung-quoc/

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011

NASA: Bằng chứng về nước trên nguyệt cầu Europa của Sao Mộc


Thứ Năm, 17 tháng 11 2011
Hình ảnh từ phi thuyền Galileo cho thấy nguyệt cầu Eurora của Sao Mộc bị băng đá bao phủ, tháng 11/1996
Hình: AP
Hình ảnh từ phi thuyền Galileo cho thấy nguyệt cầu Eurora của Sao Mộc bị băng đá bao phủ, tháng 11/1996

Cơ quan không gian NASA Hoa Kỳ cho biết dữ liệu từ một phi vụ thăm dò hành tinh cho thấy sự kiện có thể là một khối nước to lớn dưới mặt nguyệt cầu Eurora của Sao Mộc bị băng đá bao phủ, có khả năng dung chấp cuộc sống.

NASA nói dữ liệu này đặc biệt có ý nghĩa bởi vì nó gợi ý về khả năng có một đại dương nước muối dưới lớp băng đá bao phủ Europa đủ sâu để phủ kín toàn bộ nguyệt cầu này. Phát hiện này được đăng trong tạp chí Nature.

Tác giả chính của bài báo, bà Britney Schmidt thuộc Trường Đại Học Texas, nói rằng có một ý kiến trong cộng đồng khoa học là nếu vỏ băng đá dầy thì điều đó không tốt cho sinh học bởi vì bề mặt có thể không tương tác với đại dương nằm phía dưới.

Tuy nhiên, bà cho biết, giờ đây đã có bằng chứng là nước tương đối ấm ở phía dưới có thể phun lên thành những cột khói làm nứt lớp vỏ băng đá, như vậy có nghĩa là năng lượng và các chất dinh dưỡng có thể di chuyển giữa các đại dương và mặt nguyệt cầu này. Bà cho biết cũng còn có thêm các bằng chứng về những hồ khổng lồ không sâu mà theo bà thì có thể làm cho Eurora và đại dương của nó có thể thuận lợi hơn cho cuộc sống.

Các giới chức NASA nói những phát hiện vừa kể có thể làm mạnh hơn những lý lẽ cho rằng mặt đại dương bao phủ toàn diện nguyệt cầu tượng trưng cho tiềm năng có một chỗ dung chấp đời sống ở một nơi nào đó trong Thái Dương Hệ của chúng ta.

Dữ liệu này được cung cấp từ phi thuyền Galileo, được phóng lên Sao Mộc năm 1989. NASA cho biết, phi vụ làm thay đổi cái nhìn của chúng ta về Thái Dương Hệ chấm dứt vào năm 2003.

source

VOA Vietnamese

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

Russia resumes manned Soyuz flights after crash


Russia resumes manned Soyuz flights after crash

The BBC's Daniel Sandford: "The dangers are not over yet"

Related Stories

A Russian spacecraft carrying three astronauts - two Russians and one American - has launched successfully from Kazakhstan.

They are the first to travel on a Russian Soyuz craft since a similar unmanned rocket carrying cargo crashed shortly after launch in August.

All manned space travel was suspended after that crash for almost three months.

The astronauts are on their way to the International Space Station (ISS).

The rocket lifted off from Russia's Baikonur cosmodrome in Kazakhstan's snow-covered steppes at 08.14 (04:14 GMT).

Once safely in orbit, the three astronauts gave a thumbs-up signal to cameras on board the craft and said: "Everything is normal and we are feeling fine". Applause broke out at the mission control centre in a northern Moscow suburb.

'We have faith'

The BBC's Daniel Sandford in Moscow says the Soyuz has historically been a relatively safe way of getting into space.

But on 24 August, a similar Russian-built Soyuz rocket taking supplies to the space station crashed soon after launch.

That led to the human space flight programme being suspended until now.

International space crew US astronaut Dan Burbank(left), Russian cosmonauts Anton Shkaplerov and Anatoly Ivanishin at Baikonur on November 14, 2011. The astronauts said they were confident

But in their final comments to the media before the launch, the three men insisted they were confident in the technology and had no concerns.

"We don't have any black thoughts. We have faith in our equipment," Anton Shkaplerov, 39, was quoted by Russian media as saying.

Mr Shkaplerov and fellow Russian Anatoly Ivanishin, 42, are making their first maiden space voyages. For veteran Nasa astronaut Dan Burbank, 50, it is his first voyage on board a Soyuz spacecraft.

After a two-day journey aboard the Soyuz capsule, the crew will dock with the space station, overlapping briefly with the current crew - station commander Mike Fossum of Nasa, Japan's Satoshi Furukawa and Russia's Sergei Volkov - who will then return to earth.

The launch is the first since the American space agency Nasa ended its 30-year shuttle programme in July, heralding a gap of several years when the 16 nations investing in the $100bn International Space Station will rely solely on Russia to ferry crews.

There had been fears that any problems with this launch could leave the ISS unmanned for the first time in more than a decade when the current crew leave on 21 November. Mr Shkaplerov, Mr Ivanishin and Mr Burbank are due to remain at the space station until March.

Moscow hopes a smooth mission to the ISS will begin to restore its reputation after more trouble last week when the $165m Phobos-Grunt probe destined for Mars' moon got stuck in orbit round the Earth.

Russia's space agency chief said the August rocket failure was an "isolated" glitch caused by a fuel pipe blockage.

source

http://www.bbc.co.uk/

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011

Exxon Mobil tìm thấy mỏ dầu mới ở thềm lục địa Việt Nam

VIỆT NAM -
Bài đăng : Thứ năm 27 Tháng Mười 2011 - Sửa đổi lần cuối Thứ năm 27 Tháng Mười 2011

Exxon Mobil tìm thấy mỏ dầu mới ở thềm lục địa Việt Nam, Bắc Kinh sẽ phản ứng ?

Vị trí mỏ dầu khí ( đánh dấu bàng chấm đen) mới được phát hiện.
Vị trí mỏ dầu khí ( đánh dấu bàng chấm đen) mới được phát hiện.
DR

Trọng Nghĩa

Vào hôm nay, 27/10/2011, tập đoàn dầu khí Mỹ Exxon xác nhận đã tìm được dầu khí tại một vùng ở Biển Đông, trên thềm lục địa ở miền Trung Việt Nam. Thông tin được loan báo vào lúc Trung Quốc liên tiếp đe đọa những ai hợp tác với Việt Nam trong các đề án ngoài Biển Đông mà Bắc Kinh cho là thuộc chủ quyền của họ. Giới quan sát đang tự hỏi là Trung Quốc sẽ phản ứng ra sao ?

Khu vực có dầu khí thuộc một lô ngoài khơi Đà Nẵng, mà phía Việt Nam đã trao cho Exxon quyền thăm dò và khai thác. Theo hãng tin Anh Reuters, trong một bản thông cáo công bố vào hôm nay, Tập đoàn dầu khí Mỹ Exxon Mobil cho biết là mũi khoan thứ hai mà họ thực hiện ngoài khơi Đà Nẵng vào tháng 8/2011 đã giúp phát hiện ra dầu khí. Công việc khoan dò do Công ty Thăm dò và Khai thác ExxonMobil Việt Nam, (bộ phận của tập đoàn Mỹ tại Việt Nam) tiến hành.

Ông Patrick McGinn, thuộc bộ phận báo chí của Exxon, tuy nhiên đã không cho biết chi tiết về trữ lượng mỏ dầu khí, chỉ cho biết là tập đoàn Mỹ đang phân tích dữ liệu từ giếng khoan thứ hai này, sau khi một mũi khoan thứ nhất đã không mang lại kết quả.

Tuy nhiên, trước đó, báo chí Anh Mỹ đã tiết lộ rằng ExxonMobil đã phát hiện ra một mỏ khí đốt có trữ lượng đáng kể ở một lô ngoài khơi bờ biển Đà Nẵng, thuộc bể trầm tích Phú Khánh.

Theo Financial Times, một quan chức tập đoàn dầu khí PetroVietnam, đối tác của ExxonMobil, cho biết là đã tìm thấy khí đốt, trong khi giám đốc điều hành một công ty dầu hỏa khác thăm dò gần lô 118 xác định rằng mỏ vừa phát hiện có "một tiềm năng đáng kể", căn cứ vào nền địa chất của khu vực.

Theo Wall Street Journal, khu vực được khoan dò nổi tiếng là có trữ lượng dồi dào. PetroVietnam và nhiều tập đoàn quốc tế khác đã bắt đầu công việc sản xuất tại nhiều mỏ quan trọng trong vùng này, trong lúc một số công ty khác như Petronas của Malaysia, Premier Oil trụ sở tại Anh Quốc, Gazprom của Nga và Total của Pháp, cũng vừa phát hiện ra một số mỏ dầu khí trong khu vực này.

Lẽ ra, phát hiện của Exxon không có gì đáng nói vì chỉ là một thông tin kinh tế bình thường. Vấn đề là trong thời gian gần đây, Trung Quốc đã đột nhiên hung hăng hẳn lên đối với tất cả các tập đoàn dầu hỏa có đề án hợp tác với Việt Nam để thăm dò khai thác dầu khí tại vùng Biển Đông mà Bắc Kinh tự nhận có chủ quyền trên hơn 80% diện tích.

Do đó các nhà quan sát đang chờ đợi xem phản ứng của Trung Quốc sẽ ra sao trước diễn biến mới này trong công cuộc hợp tác giữa Việt Nam và Exxon, tập đoàn dầu hỏa thuộc hàng lớn nhất thế giới hiện nay.

Phải nói là ExxonMobil đã được chính quyền Việt Nam cấp phép thăm dò và khai thác 3 lô 117, 118 và 119 ngoài khơi bờ biển Đà Nẵng, nằm bên trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam, dựa trên quy định của luật pháp quốc tế. Tuy nhiên, dù nằm hẳn trong thềm lục địa Việt Nam, khu vực có các lô này lại bị Trung Quốc tranh chấp căn cứ vào điều được Bắc Kinh cho là chủ quyền lịch sử của họ trên gần như toàn bộ Biển Đông.

Trong thời gian trước đây, Bắc Kinh từng bị chính quyền Mỹ công khai tố cáo là đã gây sức ép trên các tập đoàn dầu hỏa quốc tế, trong đó có cả Exxon, buộc các hãng này phải hủy bỏ đề án hợp tác với Việt Nam tại Biển Đông, nếu không muốn công việc làm ăn của họ tại Trung Quốc bị ảnh hưởng.

Gần đây hơn là những yêu sách nhắm vào New Delhi và hãng dầu hỏa ONGC, đòi phải hủy bỏ đề án của tập đoàn quốc gia Ấn Độ thăm dò khai thác hai lô 127 và 128 cũng ở ngoài khơi bờ biển miền Trung Việt Nam. Sau khi những đòi hỏi này bị Ấn Độ bác bỏ, Trung Quốc đã để cho báo chí liên tiếp đả kích và đe dọa New Delhi cũng như Hà Nội.

source

RFI Vietnamese